Chương 32: Nghe Lén
-"Cậu làm được mà! Mình tin cậu!"
-"Cậu tưởng điểm danh hộ là d�
-"Từ lúc chúng ta rẻ từ trong nhà ra, anh đã thấy nó cứ bám theo phía sau!" Ninh Vũ nhíu mày nói
-"Biết! Mình đang trên đường về trường!" Quân Tâm mặt không biểu tình trả lơi
Lan Ninh và các anh đang chia tay ba mẹ để trở lại thành phố H, trước khi rời đi mẹ đã để một túi thức ăn thật to dành cho cô.
Buổi sáng khi ánh bình minh dần lên cao, những chú chim tung tăng hót líu lo trên từng ngọn cây cao. Một khung cảnh vừa náo nhiệt lại vừa thanh bình biết bao.
-"Đường của anh à? Còn không cho người ta đi!" Cô cười cười giả vờ như bình thường nói.
Ninh Vũ liếc nhìn về phía cô -"Em vẫn còn chưa xong với anh đâu!" Anh vẫn ghim chuyện tối qua đã hứa là đứng trước cửa nhà đợi, vậy mà anh đợi tận 1 giờ. Đến khuya mới thấy mặt cô, suýt thì doạ anh mất mật.
dàng chắc?!"
-"Cậu...cậu..." Hàn Sinh không còn lời nào có thể di�
Cô quay đầu nhìn về phía sau, là xe của anh. Chẳng phải tối qua bọn cô chia tay, cô đã dặn anh về rồi cơ mà?
Nhìn màn hình nhấp nháy trên màn hình, anh cười nhấn nút tai nghe bắt máy.
-"Ừ!" Anh thành thật nói
-"Chắc..chắc không phải đâu!" Cô quay đầu lại, nói tiếp -"Đây là đường lớn về thành phố mà, chắc trùng hợp thôi!"
-"Chiếc xe phía sau cứ theo chúng ta từ nãy giờ?!" Ninh Vũ đánh tay lái, nhìn gương chiếu hậu nói.
n tả hết cảm xúc lúc này.
Phía sau xe cô, Quân Tâm đang vui vẻ chạy theo đuôi, mặc dù có nhiều cơ hội vượt qua nhưng anh vẫn phía sau xe hai người họ.
Lan Ninh nghĩ đến tối qua Quân Tâm cứ quấn lấy cô không chịu rời đi, hai người lại một màn mây mưa điên cuồng trong xe vẫn chưa chịu dứt đến mức cô quên mất thời gian.
-"Ông của tôi ơi, cậu đang ở đâu đấy? Sáng nay có tiết cậu biết không hả?" Giọng Hàn Sinh bên kia vang lên
-"Được rồi. Chắc mình không về kịp tiết sáng nay đâu, cậu điểm danh hộ mình nhé!" Nếu bình thường anh có thể đến đúng giờ, nhưng nhìn chiếc xe chạy phía trước anh lại cong môi mĩm cười. Không thể chạy nhanh được!
-"Trên đường về? Cậu đi...đi đâu?" Giọng Hàn Sinh bỗng lớn -"Đừng nói là cậu từ hôm qua vẫn chưa về nhà?"
Gương mặt cô vì thẹn mà có nét ửng hồng lên...
-"Tin tin cái con mẹ nó!" Hàn Sinh thốt lên chửi rồi ngắt máy. Đúng là bạn bè tốt muốn lộn cái bàn mà. Rồi anh cũng bước nhanh vào phòng học.
Bình luận