Chương 32: Phần 33
Đỗ Sơn Khôi nhìn thấy ánh mắt Đinh Nhị Cẩu có vẻ thích thú cây roi này liền nói.
– Cậu làm nhân viên chính phủ, cầm theo cái đồ chơi này làm chi, anh để phòng thân, cả ngày ở bên ngoài xã hội đi lại, không có cái gì tự vệ cũng không được, dao thì mang theo không tiện, cây roi thép này thì không ai kiểm tra, hay là cậu cầm lấy, anh sử dụng khúc gỗ cũng được.
Đỗ Sơn Khôi nói, vừa nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu trợn mắt há hốc mồm khi thấy Đỗ Sơn Khôi lấy từ bên hông xuất ra một cây roi thép, nhìn qua rất mềm dẻo, nhưng khi đánh trúng vào người thì lực sát thương cũng không hề nhỏ.
Đinh Nhị Cẩu đem khúc gỗ đưa cho Đỗ Sơn Khôi.
Đối với sự sắp xếp của Đinh Nhị Cẩu, thì Đỗ Sơn Khôi là phục tùng vô điều kiện, không hỏi vì sao, bởi vì gã tin tưởng rằng Đinh Nhị Cẩu al2 một người đáng tin cậy, càng tin tưởng hắn sẽ không làm hại chính mình, vì thế Đỗ Sơn Khôi cũng lặng lẽ âm thầm vào trong kho hàng.
Hai người lặng lẽ đến gần rồi cánh cửa gỗ gian phòng nhốt Tiểu Hàn, Đinh Nhị Cẩu nháy mắt với Đỗ Sơn Khôi, Đỗ Sơn Khôi hướng về phía sau thối lui, Đinh Nhị Cẩu ở trước cửa đi qua, cái bóng người theo từ trong khe cửa chiếu vào thấp thoáng đến bên trong phòng.
Đỗ Sơn Khôi hẹ nhàng mò tới nơi Đinh Nhị Cẩu ẩn thân hỏi.
– Ở bên trong có mấy người?
– Quên đi... em không có quen xài cái đó, đánh không khéo lại tự trúng mình, cầm khúc gỗ d�
Nhìn trong phòng Tiểu Hàn bị hai tên khốn kiếp giở trò, Đinh Nhị Cẩu cũng rất là vô cùng phẫn nộ, nhưng bây giờ hắn ngay lập tức xông vào đối phó với ba tên là ngu xuẩn, phía sau thì viện binh của Chu Hồng Kỳ vẫn chưa có tới, thật sự hắn không biết Chu Hồng Kỳ tốt với chị dâu của nàng là thật hay giả nữa.
Đinh Nhị Cẩu tránh ở trong một cái ngách, vừa nhìn chung quanh quan sát, từ một đống gỗ bên trên lấy xuống một cây, cầm ở trong tay lắc lắc, rất thuận tay, lại lấy cho Đỗ Sơn Khôi một cây làm vũ khí.
– Ba người, phỏng chừng sẽ có vũ khí, nhưng nếu như chúng ta lập tức phóng vào, đánh cho bọn họ trở tay không kịp, cũng không có vấn đề, nhưng phải dẫn dụ được một tên ra ngoài đánh gục trước thì chắc ăn hơn, anh xem khúc gỗ này có thuận tay không?
Đinh Nhị Cẩu lắc đầu nói:
– Ưm... ở đâu mà anh có vậy? Sao không làm cho em một cây.
– Anh có rồi.
– Anh Đỗ... tình hình không thể chờ lực lượng cứu viện đến, chúng ta động thủ trước, vào đi...
, vậy thì mình cũng có máu lạnh quá rồi, không thể vô tình như vậy, nghĩ đến đây, Đinh Nhị Cẩu hận không thể tự cho mình một bạt tai.
Lấy quyết định bằng mọi cách phải cứu nàng, vì thế hắn lặng lẽ đi nhẹ về phía cửa trước.
Đinh Nhị Cẩu khẽ cắn môi, nghĩ rằng, thôi quên đi, bất cứ như thế nào thì Tiểu Hàn cũng là bằng hữu của mình, hắn đã lợi dụng nàng thì đã quá có lỗi rồi, nếu mình vì mưu đồ cá nhân mà để cho Tiểu Hàn bị mấy tên lưu manh khi d�
hơn, đi... chúng ta vào.
Bình luận