Chương 34: Phần 36
– Đúng rồi... vì lần đầu tiên làm bí thư, vừa rồi chỉ lo bàn giao, quên chưa có hỏi em, Thạch bí thư có thói quen ra sao?
– Làm sao giống chứ? Đinh thư ký... à quên, phải gọi là Đinh phó cục trưởng mới đúng, chẳng lẽ em không có bạn gái sao,? Nói sao chị cũng không tin...
– Được... chị biết rồi, còn có gì khác không?
Đinh Nhị Cẩu vừa nhìn quanh vừa đẩy ra phòng làm việc của Thạch Ái Quốc, bởi vì hắn đang bàn giao các loại giấy tờ, cho nên phòng làm việc của Thạch Ái Quốc bên trong cũng không có tắt đèn.
Đinh Nhị Cẩu trêu đùa nói.
– Há, một mình à, giống như em vậy...
– À... đây cũng là chuyện em muốn bàn giao, cái tủ ở bên trong đựng trà, nhưng trọng yếu nhất vẫn là cà phê, bình thường bí thư buổi sáng đều phải uống một ly cà phê, lúc chiều thì mới uống trà, là loại trà xanh, mỗi ngày cũng quét dọn phòng, tuy cũng không phải mỗi ngày ở chỗ này nghỉ ngơi...
– Ừ... thì về, nhà chị hướng nào? Còn có việc rất trọng yếu mà em chưa nói cho chị biết...
Bởi vì sáng mai Đinh Nhị Cẩu sẽ đến cục công an đưa thông báo, cho nên đêm nay phải đem tất cả mọi chuyện cần thiết bàn giao cho xong với Trường Hòa Trần.
Tuy Trường Hòa Trần nghe được Đinh Nhị Cẩu nói những việc lặt vặt nhỏ nhặt cũng phải làm thì hơi thất thần, nhưng lúc Đinh Nhị Cẩu nắm tay của cô, thì rất nhanh tỉnh táo lại, lắc tay muốn tránh Đinh Nhị Cẩu thân mật.
– Nói ra thì thấy nhiều việc nhưng cũng không có khó như vậy...
Đinh Nhị Cẩu bất giác nắm tay trấn an Trương Hòa Trần.
– Không có việc gì, anh ấy đã về quê giúp bố mẹ sửa chữa lại nhà mấy ngày, chị về nhà cũng là một mình.
– Cảm ơn em... bây giờ thì chị phải về...
Trương Hòa Trần nhìn quanh căn phòng làm việc này, có lẽ sắp tới đây chính là phòng làm việc của mình rồi, tâm trạng cô thật hưng phấn.
– Woa... để ý đến nhiều việc như vậy sao?
Trường Hòa Trần mới vừa rồi còn hưng phấn, sau khi nghe hắn kể xong các việc thường nhật thì lại bắt đầu lo lắng.
Đinh Nhị Cẩu uống một ngụm nước, đưa cho Trường Hòa Trần ly nước khác nói.
dàng buông cô ra.
– Còn chứ... phải giặt đồ các loại nếu bí thư bận việc phải không về nhà, còn phải... v... v...
– À... đã đã tr�
– Hì... tùy chị có thích tin hay không? Nhìn lại nơi đây, sau này chắc em không còn thường xuyên lui tới nơi này.
Trương Hòa Trần lè lưỡi nói ra.
Hai người đem các loại văn bản tài liệu đối chiếu, đã đến hơn mười giờ đêm, mọi thứ mới hoàn tất, hai người trước sau ký tên xem như là xong.
Đinh Nhị Cẩu làm sao có thể d�
thế như vậy mà chưa về, chồng chị có cằn nhằn không?
Bình luận