Chương 8: KHÉO LÉO TRÙNG HỢP.
"Đêm nay mười giờ, 5 bàn ghế lô, gọi Lan đi"
Rõ ràng cảm thấy hắn không giận giữ nhưng cũng không biết hắn bị làm sao, Ân Úc bị nghẹn một lúc, thức thời không thèm nói lại, Duyệt Dạ vừa đem rượu pha chế tốt ra, hai người liền yên lặng thưởng thức rượu.
"Ngài là boss, sẽ không hiểu tầng lớp tiểu nhân vật có tâm sự gì ".
"Là trên danh nghĩa thôi".
Đúng vậy, ông chủ Mị Sắc trên danh nghĩa chính là nhân viên pha chế rượu - Duyệt Dạ, nhưng chân chính điều khiển lại chính là một người khác - Tổng giám đốc Phong Thượng - Tiếu Nam.
Thần sắc nghiêm túc, Dạ giữ vững tinh thần mà thu thập cái ly sửa sang lại quầy bar, Mị Sắc ban ngày là sự yên tình, nghỉ ngơi lấy sức mà nghênh đón cuồng hoan ban đêm.
"Cậu đang lầm bầm gì vậy?" Một giọng nói trầm thấp lạnh như băng bỗng dưng xen vào đoạn hội thoại, thân thể Dạ Duyệt cứng đờ, sắc mặt trắng bệch.
Lam mâu đảo qua bờ vai Duyệt Dạ, Tiếu Nam dựa vào quầy bar nhìn Mị Sắc không một bóng người, chậm rãi mở miệng: "Chính mình thị sát mà sinh ý lại không tốt ?".
"Tiếu, sao cậu lại rảnh rỗi đến đây?" Ân Úc đối với người mới tới gật đầu, lại hướng Dạ Duyệt nháy mắt.
CHƯƠNG 8 : KHÉO LÉO TRÙNG HỢP.
"Duyệt Duyệt, cậu thở dài đã N lần rồi đấy" Ân Úc nhíu mày nâng chén rượu nhìn về phía Dạ đang buồn bực.
nghe nhưng không mang chút độ ấm lại vang lên, không chờ Dạ trả lời đã lập tức bước đi, chỉ còn lại cái ly nằm trên mặt bàn bóng loáng, Tiếu Nam không liếc hắn một cái đã bước tới cửa lớn Mị Sắc.
Mắt lạnh nhìn hắn, Tiếu Nam dừng chân bước vào ghế lái một bên, một lúc sâu thân xe như giọt nước vững vàng chạy đi, hướng cao ốc Phong Thượng chạy tới.
Buông cái chén ra, trong đôi mắt màu đen hiện lên vài phần tò mò: " Đến tuột cùng chuyện gì làm cậu buồn phiền ?"
Trả lời hắn chính là một tiếng thở dài.
Đem rượu uống cạn, giọng nói vô cùng d�
"Tiếu, cho tôi đi cùng một đoạn" Ân Úc vội đuổi theo Tiếu Nam, không đợi đối phương trả lời liền ngồi vào ghế trước của xe Benz.
Duyệt Dạ xoay người đi pha rượu, hơi thở có chút run run, Tiếu Nam đúng là ông chủ giới kinh doanh, cùng với Ân Úc mặt lạnh tâm nóng bất đồng, hắn lạnh lùng từ cốt tuỷ chảy ra, nháy mắt có thể đem người ta đông lạnh đến vô cảm, bán thân bất toại!
"Tôi cũng phải đi, công ty còn có việc" Ân Úc nhìn theo thân ảnh Tiếu Nam quay sang nói với Dạ, rồi lập tức chạy theo bóng dáng cao lớn đang khuất dần sau cánh cửa.
Cuộc sống vẫn từng bước tiến lên, từ sau lần khiếp sợ trước Tô Thần chỉ đi có một đường từ nhà đến công ty và ngược lại, không hề bước vào Mị Sắc một lần, tựa hồ đã quên mất đáng sợ ngày hôm ấy, có hay chăng chỉ là một hồi ác mộng.
"Duyệt Duyệt, cậu mới chính là ông chủ Mị Sắc".
Bình luận