Chương 19: Ngỡ
Giọng nói quen thuộc quá...
Sao hắn không để tôi chết đi, tôi đã trốn chạy khỏi hắn như vậy, cứ nghĩ khi tóm được hắn sẽ trực tiếp đắp mộ cho tôi luôn rồi chứ. Vậy thì tại sao hắn cứ phải giữ tôi sống như thế này? Nếu chỉ cần một tên nô lệ tình dục thì cứ tìm đại một ai thay vào là được thôi, hà cớ gì phải nhất định là tôi. Hà cớ gì..? Chẳng lẽ, hắn thật sự vẫn còn giữ cái thứ tình cảm non trẻ kia sau mười năm dài đằng đẵng?
Sau những tổn thương tôi gây ra cho hắn, mà vẫn đem lòng yêu tôi tới bây giờ thì có phải hắn ngu quá rồi hay không? Rốt cuộc vì cái gì... tất cả những chuyện này, không phải là để trả thù tôi hay sao... Không phải chỉ để thoả mãn xác thịt, không phải chỉ để bắt tôi phải chịu đau khổ. Chỉ là... để giữ tôi ở cạnh hắn, nếu đó không phải là ảo giác, thì thật sự... hắn yêu tôi sao?
" Lôi Kình... Lôi Kình.. em nghe tôi nói không? Cố một chút nữa thôi.. nhất định, không được ngủ... "
Tôi thấy rất mệt, cả người lúc này gần như đã không còn cảm nhận được gì. Trước mắt chỉ là những hình ảnh mơ hồ, khi có, khi không. Nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn lịm đi, chỉ là... mọi thứ rất mơ hồ.
" Lấy máu của tôi. "
Trước mắt dần rõ nét, căn phòng này lạ quá. Cửa sổ thật lớn, có thể nhìn thấy cả khoảng rừng bao la bên dưới. Ánh nắng thật đẹp, thật chói chang. Tôi đưa mắt nhìn quanh, là... gỗ. Một chuỗi kí ức nhá nhem hiện về, lạ quá... Tôi đã chết ở cánh rừng đó rồi mà, tôi nghĩ mình đã chết rồi chứ. Vậy ra, đó không phải là ảo giác sao? Vương Chấn, tên khốn đó, lại cứu mạng tôi rồi...
" Vâng. Vậy tôi bắt đầu đây. "
Ánh sáng, chói mắt quá... mình đang ở đâu. Thiên đàng ư? Mình đã chết hay chưa...
" Cậu ấy ra sao rồi? "
...
Sao tôi không cứ thế mà thiếp đi được nhỉ...? Mệt như vậy, kiệt sức như vậy...Mắt đã khép rồi nhưng tai tôi vẫn nghe, rất rõ...
" Vết thương không quá nghiêm trọng chỉ cần tiểu phẫu là ổn, rất may không bị đâm trúng chỗ hiểm yếu. Nhưng mất máu quá nhiều dẫn đến huyết áp của cậu ấy đang tuột rất nhanh. Tôi không biết được loại máu của cậu ta nên trước khi đi không kịp chuẩn bị... e là... "
" Đây là cần rất nhiều máu để có thể bù cho cậu ấy trong suốt quá trình tiểu phẫu di�
...
" Đừng phí lời nữa, cứ lấy bao nhiêu cũng được. Mau cứu cậu ấy đi. "
Tôi được nằm xuống rồi... thật êm ái.
Tôi thấy mình vụt đi rất nhanh, băng qua những tán cây um tùm dưới cánh rừng bạt ngàn đó. Trong bóng đêm thăm thẳm, cứ thế vụt đi, giống như... tôi đang bay vậy.
" Được rồi... gắng lên...
Em cứng đầu lắm mà? Cố lên... mở mắt ra đi em... "
n ra, thật sự ổn sao cậu Vương? "
" Alo, bác sĩ Trần ông lập tức mang theo thiết bị y tế đến căn biệt thự ở ngoại ô rừng Hạ Sinh của tôi ngay. Ngay lập tức! "
Bình luận