Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 8: 8

“Tôi đặt cho nó cái tên.” Hoa Tranh đột nhiên nói.

Đầu bếp: “Có đeo.”

Hoa Tranh híp mắt, biểu cảm kiểu “anh mau hỏi tôi đi” không quá bình tĩnh.

Dương Lực hơi kinh ngạc, chuyện có tên anh thật sự là không biết, trước đó Trần nữ sĩ cũng không có nói với anh, theo lý thuyết nếu như robot thú cưng thật sự có tên, Trần nữ sĩ cần phải sớm nói với mình chứ, đâu còn cần phải dùng lục lạc kêu ra ăn cơm, trực tiếp kêu tên chẳng phải là nhanh hơn à?

Trần nữ sĩ “a” một tiếng, dường như nhớ tới cái gì đó, liền hỏi một câu: “Hắn có đeo lục lạc chứ?”

Thường thì Trần nữ sĩ sẽ không tới quấy rầy lão gia của mình vào ngày làm việc, thế nhưng có bưu kiện khẩn cấp do “Liên minh chó FA bất tử thiêu thiêu thiêu” gửi tới thì lại là tình huống khác.

Màn chiếu phim cỡ lớn trên tường hiện ra hình ảnh hậu hoa viên, góc nhìn nằm sấp có thể thấy Dương Lực đang từ đàng xa chậm rãi đi tới.

Trần nữ sĩ hài lòng, cô nở nụ cười xinh đẹp, đạp giày cao gót chuẩn bị lên lầu hai, phòng ngủ là không cần tới rồi, Hoa Tranh nhất định không phải đang ngủ trưa, phòng sinh hoạt và phòng vận động cũng không cần cân nhắc, Trần nữ sĩ hơi ngẫm nghĩ, liền dừng ở cửa thư phòng.

“Anh thích nó không?” Hoa lão gia nhướn mày hỏi quản gia của mình.

Để cho Hoa Tranh bị mù hành động thuận tiện hơn, hết thảy các phòng ở lầu hai gần như đều là hình thức mở rộng, chỉ có thư phòng là có cửa cách ly đặc biệt để phân ra.

Buổi trưa nhà bếp không có ai, lúc Trần nữ sĩ đi ngang qua liền nhìn thấy đầu bếp đang xử lý chân bò sống đã cắt một nửa.

Cô dừng bước, thuận miệng hỏi một câu: “Dương Lực đi đút mèo ăn rồi à?”

Đầu bếp cười gật đầu: “Phải, quản gia tiên sinh mỗi ngày đều rất đúng giờ.”

Hoa Tranh mím mím môi, hình như hắn có chút ngượng ngùng, rồi lại không giấu được chút đắc ý, ấp ủ nửa ngày, mới kiêu căng mở miệng: “Sau này anh phải kêu nó là ông xã, nhớ kỹ đó.”

Dương Lực: “…”

Cô luôn mãi châm chước, quyết định tự mình đưa tới cho Hoa Tranh.

“…” Dương Lực cảm thấy cái từ đáng yêu này không phải dùng tùy tiện như vậy…

Cô quét mật mã mắt, vừa vào cửa, không có gì bất ngờ nhìn thấy Hoa Tranh nửa nằm trên sofa, đeo kính mắt VR.

Hoa lão gia lại hỏi: “Có phải là nó rất đáng yêu không?”

Trần nữ sĩ: “…”

Vì vậy Dương Lực biết thời biết thế hỏi: “Vậy tôi phải gọi nó là gì?”

Dương Lực gật đầu: “Tôi thích động vật.”

Dù không đeo kính mắt VR, thì cô cũng có thể thấy rõ ràng lồng ngực no đủ màu chocolate trong cổ áo mở rộng của quản gia tiên sinh anh tuấn, còn Hoa Tranh có ngũ giác tương thông với robot thì thông qua mắt báo có khả năng “xem” được hình ảnh rõ ràng tới mức nào…

… Nếu chủ nhân nói không phải mèo, Dương Lực đương nhiên sẽ không ngỗ nghịch ý của đối phương, nhưng dường như Hoa Tranh cũng không bằng lòng buông tha đề tài này đơn giản như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...