Chương 3: 3
n không chờ anh lên tiếng đã nói: "Ông chủ, tôi trả cho anh luôn."
"Được, cảm ơn cậu đã mời."
Chờ Yến Khinh Nam ăn xong, hai người cùng nhau đi xuống.
Anh còn cao hơn Thẩm Cảnh Vi�
n nói: "Tính tiền."
"Một tô năm tệ anh." Tiểu Tư Vừa nói vừa móc mã QR trong túi ra.
Thẩm Cảnh Vi�
n đặt đũa xuống, ăn xong.
"Vậy bên các cậu thanh đạm, vừa đến dám chắc không chịu được." Anh đáp.
Thẩm Cảnh Vi�
n không muốn nói thêm nữa, lời lẽ vọt ra đến miệng biến thành ông chủ đi ngủ sớm nhé.
Anh có vẻ rất ngạc nhiên khi Thẩm Cảnh Vi�
n không nhịn được hít hà, trước đó đã uống mấy ly nước đá mà vẫn không đỡ cay.
Yến Khinh Nam gọi Tiểu Tư vào lấy chai sữa chua, xé nắp rồi cắm ống hút đưa cho Thẩm Cảnh Vi�
n còn thấy lờ mờ, bây giờ leo xuống lại chẳng thấy gì thật. Bậc thang đá hẹp, chỉ rộng vừa đủ chiều dài một bàn chân, y đi đứng rất cẩn thận, không để ý sợ mình sẽ đạp hụt mất.
Thẩm Cảnh Vi�
n lấy điện thoại định bật đèn pin lên, còn chưa kịp mở đã có chùm sáng chiếu đến từ đằng sau. Yến Khinh Nam đụng vào vai y thật khẽ.
"Thấy rõ chưa?"
"Được rồi." Thẩm Cảnh Vi�
n quét một lượt mười tệ, đằng kia có tiếng thông báo rất to: "Wechat nhận, mười tệ."
Yến Khinh Nam ngẩng đầu, Thẩm Cảnh Vi�
n đưa mắt nhìn bát Yến Khinh Nam không còn bao nhiêu. Cả đêm nay ông chủ bưng trà rót nước cho y, đi trước cũng không ổn.
Thế là y chậm rãi cắn cắn ống hút uống sữa chua.
Vừa hay Tiểu Tư đi tới, Thẩm Cảnh Vi�
n quay người lại, chợt phát hiện anh đã bắt kịp mình. Hành động của y có phần đột ngột, nhưng đêm nay nói cảm ơn nhiều lắm rồi, Thẩm Cảnh Vi�
Chương 3: Ông chủ đi ngủ sớm nhé.
Xử bát mì xong Thẩm Cảnh Vi�
n lau trán, giữa đông mà ăn tới mức chảy mồ hôi.
"Cậu là người ở đâu?" Yến Khinh Nam hỏi.
"Xem như Quảng Châu đi." Thẩm Cảnh Vi�
n lên tiếng, không quay đầu, Yến Khinh Nam rọi đèn cho y bước xuống.
Tới mặt đất, mấy hàng quán dọc đường sáng sủa hơn, Yến Khinh Nam tắt đèn pin.
Thẩm Cảnh Vi�
n lên xuống cầu thang cao chậm rãi vì thói quen, mà Yến Khinh Nam còn tụt về sau y, trông thêm phần cao ráo.
Con đường tối mịt.
Lúc đi lên Thẩm Cảnh Vi�
n, đi cạnh nhau chắc phải hơn y quá một cái đầu.
Nhưng dường như Yến Khinh Nam đi rất chậm.
Thẩm Cảnh Vi�
n. Chai sữa vẫn còn lạnh buốt, uống vài hớp xong cũng thấy đỡ hơn nhiều. Yến Khinh Nam cứ nhìn y suốt, đợi y lắc lắc đầu cho tỉnh táo lại mới nói: "Sữa chua giải cay cũng được."
"Ở đây cái gì cũng cay quá." Thẩm Cảnh Vi�
n nói vậy, gương mặt mang ý cười gật đầu, đoạn nhìn y bước vào lên cầu thang.
Bình luận