Chương 2: 2
Bệnh nhân tâm thần sướng hơn nhiều
Tôi phấn chấn, "Vậy anh làm cái gì?"
Hình như hôm nay mạch suy nghĩ của bệnh nhân khá rõ ràng, bình tĩnh tự nhiên phản bác tôi, tôi rất hưng phấn, chuẩn bị tận dụng thời cơ.
Mặt đen nhìn muốn đập cho một trận.
Khác với các bệnh nhân cùng đi tản bộ trong công viên, hắn như một di�
Tiểu Hắc ngồi đối diện với tôi trong phòng làm việc vô cùng ước ao vị trí của tôi, hết cách rồi, ai bảo hắn mặt hắn đen quá làm chi.
"Không còn sớm, giờ là buổi trưa rồi."
Lần này hắn có phản ứng, liếc mắt nhìn tôi hừ lạnh một tiếng.
Tôi còn nhớ rất rõ sự kiện xem nấm lần trước, nếu như tứ chi tiếp xúc quá thân mật làm kích thích đến hắn sẽ không tốt.
Tôi vừa chuẩn bị mở miệng thì Thẩm Kính Bỉnh thở dài, "Tôi đùa bác sĩ chơi thôi, ngày hôm nay tôi không xem nấm."
Tôi đương nhiên không thể nhụt chí, nhẹ nhàng trò chuyện là phương pháp tốt nhất, "Anh đang nhìn gì vậy?"
Ví dụ như bây giờ.
Nha, tôi hiểu.
Đúng, bệnh viện chúng tôi có một công viên lớn.
"Vậy buổi sáng anh làm cái gì?"
Tôi có cảm giác trời đất quay cuồng như muốn đổ sụp xuống, mà tôi không thể thể hiện vẻ mặt này trước mặt bệnh nhân, sẽ khiến bọn họ có cảm giác khó chịu, cho nên tôi kiên cường chống đỡ nở nụ cười, "Thế sao, haha."
Editor: Vivi
Bệnh nhân của tôi, Thẩm Kính Bỉnh, không để ý tới tôi.
Tôi chậm rãi bước đi thong thả, sau đó ngồi xuống ghế dài, cẩn thận không chạm vào quần áo của hắn.
Hắn tức giận.
Thẩm Kính Bỉnh không hề muốn trả lời câu hỏi của tôi, hắn u oán liếc tôi một cái, "Bác sĩ dặn tôi, không được cho người khác xem nấm, tôi cũng không muốn cho người khác xem nấm, bởi vì bọn họ không tin tôi có cây nấm dài, ngày hôm qua người mặt đen kia nói, nói hai bên đầu tôi không phải nấm mà là lỗ tai!"
Mà nói là bệnh viện, không bằng nói là viện điều dưỡng 5 sao cao cấp, chuyên môn giải quyết vấn đề nan giải của các gia đình giàu có.
"Xem nấm." Hắn lạnh lùng nhả ra một câu.
Tôi có một linh cảm mãnh liệt, năm nay nếu tiếp tục bình chọn bác sĩ có nụ cười đẹp nhất, tôi chắc chắn giành quán quân.
"Chào buổi sáng."
Tôi rất tự tin về nụ cười của chính mình, tôi từng hai lần được tuyên dương bác sĩ có nụ cười đẹp nhất.
Ngày hôm nay bệnh nhân của tôi có hơi u buồn, nhưng khi hắn ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời ưu thương cmn đẹp trai chết người.
n viên phim thần tượng.
Thẩm Kính Bỉnh vẫn luôn lạnh lùng nhìn tôi, cuối cùng, hắn thở dài, "Cười khó nhìn như vậy, không cười còn hơn."
Bình luận