Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 20: 20

"Sau đó... liền biến thành bộ dạng như bây giờ." Cố Ngôn nói thật ngắn gọn súc tích, tiếp theo đá đá chân Tần Trí Vi�
n còn tốt, dù sao cũng chỉ đến công ty, Cố Ngôn tới studio còn mấy cảnh quay, người hóa trang dặm cho hắn một lớp phấn thật dày mới che được đôi mắt thâm quầng kia.

May mà mấy cảnh di�
n cái gì vậy?

Thừa dịp nghỉ ngơi, Cố Ngôn đi qua cùng đạo di�
n tự nhiên nghe ra được, lập tức cúi đầu hôn Cố Ngôn. Gã hôn thật kịch liệt, môi dùng sức va chạm lấy môi Cố Ngôn, khí lực lớn đến nỗi khiến Cố Ngôn cảm thấy đau. Gã hôn xong mới phát hiện bản thân thất thố, nhưng cũng không hối hận, đưa tay lên xoa mặt Cố Ngôn, nói: "Thật tốt quá, tôi trước kia bỏ lỡ nhiều thứ, chỉ sợ mình không kịp nữa rồi."

Vừa nói vừa nắm tay Cố Ngôn đi về phía trước, dáng vẻ thật cao hứng, hoàn toàn không giải thích câu nói vừa rồi.

... Để lại cho người ta không gian tưởng tượng quá lớn.

Cố Ngôn đoán không ra.

Trong ấn tượng của hắn, Tần Trí Vi�
n, "tới anh."

"Cái gì?"

"Chẳng nhẽ chỉ một mình tôi nói thôi chắc?"

Tần Trí Vi�

Là muốn cải cái gì tà? Quy cái gì chính?

Cố Ngôn nghe mà sửng sốt, có chút hiểu được ý của gã, lại có chút mơ hồ.

Tần Trí Vi�
n không lên tiếng, dường như đã ngủ rồi, nhưng vẫn ôm hắn không buông.

Bọn họ dùng tư thế ôm nhau như thế đi ngủ, kết quả cả hai đều ngủ không ngon.

Buổi sáng thức dậy, sắc mặt ai cũng khó coi. Tần Trí Vi�
dàng giao tình cảm của mình ra, cho nên hắn cũng đem lòng mình cất giấu thật kĩ, trở nên bách chiến bách thắng, không gì không làm được, tất cả là để vượt qua mọi chông gai đến bên cạnh gã.

Cố Ngôn há miệng, cuối cùng lại không nói ra được điều gì, chỉ nói: "Không việc gì, bất luận lúc nào quay đầu lại, đều kịp."

Tần Trí Vi�
n từ phía sau ôm chặt hắn, thấp giọng gọi tên hắn: "Cố Ngôn, Cố Ngôn, tôi kì thật là một kẻ rất nhát gan."

Cố Ngôn trong lòng nhảy dựng.

Cho dù Tần Trí Vi�
n di�
n xuất của hắn khi nào thì thuần thục đến vậy? Cười thật hay giả cười... chính bản thân hắn cũng không rõ nữa rồi.  

n xem lại cảnh vừa rồi. Trên màn hình hắn mặc trang phục trắng, khuôn mặt anh tuấn có chút lạnh lùng, tuy rằng tay mân mê châu hoa nhưng mắt nhìn không tiêu điểm. Nhìn nhìn, không biết hắn nghĩ tới điều gì, ánh mắt trở nên nhu hòa, mỉm cười.

Giống xuân phong hóa li�
n xuất, về Trương Kỳ, cuối cùng lại chỉ nói một câu: "Tôi từ nhỏ đã thích nấu nướng, nghĩ rằng sau khi lớn lên nhất định phải làm đầu bếp."

"Sau đó?"

n thành si tình, di�
n một chiêu.

Cố Ngôn đè thái dương, cảm thấy có chút mệt mỏi, về nhà với Tần Trí Vi�

."

Một câu này thuần túy thật lòng, không mang chút tâm cơ.

Tần Trí Vi�
n cảm thấy thú vị, vốn đang nửa tỉnh nửa mê, lúc này thì tinh thần tỉnh táo hẳn, đưa tay xoa đầu hắn: "Ngủ không được, có muốn tâm sự cùng tôi không?"

"Nói chuyện gì?"

"Ừm, nói chút về chuyện của em đi. Em bình thường không hay nói, chuyện của mình lại càng ít, thỉnh thoảng cũng nên trò chuyện."

Hắn nói rất ít, bởi vì người nào đó chưa bao giờ hỏi.

Hiện tại Tần Trí Vi�
n lẳng lặng chờ hắn trả lời.

Cố Ngôn không mở miệng nói được.

"Sao lại muộn chứ? Có người giống như anh, cả đời cứ như vậy mà trôi qua." Hắn nghĩ nghĩ, thấy có chút lộn xộn, vì thế nhấn mạnh lần nữa, "Ừ, đương nhiên không tr�
n thua Tần Trí Vi�
n rất phiền, muốn hắn một kẻ mặt băng sơn di�
n không d�
n một nửa, không hiểu sao tự dưng nghĩ tới Tần Trí Vi�
n.

Nhớ tới những lời gã nói ngày hôm qua.

Ít nhiều.. cũng coi là thật đi?

Khóe miệng hắn hơi cong lên, sau đó giật mình tỉnh lại, kinh ngạc vừa rồi bản thân lại thất thần.

Đạo di�
n mà vẻ mặt cũng không thay đổi.

Cố Ngôn nghe đạo di�
n im lặng chốc lát, cọ cọ cổ hắn, nói: "Tôi trước đây đặc biệt hận ba mình, việc muốn làm nhất là bỏ nhà ra đi, cũng thực ghét Tần Phong, nghĩ rất nhiều trò trêu chọc nó. Kết quả tôi cái gì cũng làm không xong."

Gã nhẹ nhàng ai thán: "Tôi ba mươi mấy năm làm đứa con ngoan, anh trai tốt."

"Có lẽ đây là bản tính của anh."

"Sai rồi, tôi chỉ không dám dũng cảm mà thôi." Tần Trí Vi�
n cúi đầu cười: "Đồ ăn bên ngoài không ngon như em nấu."

Cố Ngôn "Ừ" một tiếng, đương nhiên rồi, hắn chỉ có chuyện này là không khiêm tốn.

Tần Trí Vi�
n xuất tệ hại của hắn mà nói, khó mà thấy được. Vậy thì, hắn rốt cuộc đã di�

n đã hỏi, Cố Ngôn cũng không giả vờ làm cao, hắn căn bản có rất nhiều điều để nói, về di�
n luôn ôn hòa, biết kiềm chế, khó có thể thấy được cảm xúc thật của gã, nhưng đêm nay biểu cảm của gã rất khác... đây xem như là dấu hiệu đó sao?

Hắn và Tần Trí Vi�
n quen biết đã lâu, nhưng việc lên giường với gã đã chiếm không ít thời gian, cho tới bây giờ hắn lại thành tình nhân ở lại bên cạnh Tần Trí Vi�
n ngủ cũng không sâu, nhanh chóng bị đánh thức, đưa tay ôm lấy thắt lưng hắn, hỏi: "Sao thế? Mất ngủ à?"

"Một chút, chắc là tối ăn nhiều quá."

Tần Trí Vi�
n lâu nhất, đến hiện tại, chỉ còn một bước cuối cùng mà thôi. Có thể một bước ra đi, cũng có thể một bước vào tim Tần Trí Vi�
n. cũng có thể là hắn tự mình đa tình, phía trước là vực sâu vạn trượng, lập tức rơi tan xương nát thịt.

Nhưng Cố Ngôn biết mình nhất định sẽ bước về phía trước.

Chẳng sợ người tính kế, chẳng sợ người kiên nhẫn, chỉ vì hắn động tâm trước, nên vĩnh vi�
u tuyết.

Giống kẻ lạnh lùng, nhớ tới tình yêu dịu dàng say đắm nhất trong lòng.

"Cảnh này có thể lồng cảnh nhớ lại." Đạo di�
n nói xong, liền ngồi xuống chơi với châu hoa trong tay, theo yêu cầu mà thể hiện vẻ thâm tình. Di�
n không nói, hắn cũng sớm biết.

Hắn biết Tần Trí Vi�
n vừa lòng vỗ vai hắn: "Lần này biểu hiện không tồi, tiếp tục duy trì nhé."

Cố Ngôn không nói gì, đưa tay xoa xoa hai má, cảm thấy đầu phát đau lên đuọc. Di�
n đơn giản, trong đó có một cảnh hắn cầm châu hoa của nữ chính để quên, ngồi ở đình nhớ đến người trong lòng, trong đó sẽ xen kẽ một vài đoạn nhớ lại. Loại cảm xúc này di�
n hô cắt: "Không tồi, cảnh này xong, chuẩn bị cảnh tiếp."

Nhân viên công tác dọn dẹp đạo cụ, Cố Ngôn ngồi ngốc tại chỗ, không rõ chuyện gì đang xảy ra. Vừa nãy, cảnh kia chỉ một lần liền qua, với di�
n liền lên giường nghỉ ngơi sớm. Buổi tối hắn ngủ cũng không an ổn, nửa đêm bị ác mộng làm cho tỉnh, cảnh trong mơ cụ thể thế nào cũng không nhớ rõ, chỉ là sau lưng ướt đẫm mồ hôi.

Lăn qua lộn lại một hồi vẫn không ngủ được.

Tần Trí Vi�

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...