Chương 27: Anh ấy không khoẻ
Sau đó trong phòng vang lên tiếng bước chân dần đi xa, rồi lại nhanh chóng trở về.
Sáng sớm tỉnh dậy, Biên Ý đã nghe tiếng Khấu Lệ đang gọi điện thoại.
Nhưng có lẽ do hai người đã xa cách quá lâu, nên giờ đây, cảm giác ấy lại rõ rệt như những ngày mới yêu.
Mà đêm qua Khấu Lệ cũng bôi thuốc cho y một lần rồi.
Thẹn thùng làm gì, trên người y còn chỗ nào Khấu Lệ chưa đụng đến nữa đâu?
Khấu Lệ chẳng nói gì, chỉ đặt hòm thuốc trong tay xuống sàn rồi cầm một lọ thuốc lên, dùng tăm bông chấm nước thuốc rồi kéo phần cổ tay xanh tím của Biên Ý ra ngoài.
Edit: Ryal
Lúc ấy, cả người y thả lỏng.
Thực ra giờ y đã tin rồi, rằng ngày trước hắn đã kìm nén biết bao nhiêu.
Bôi thuốc xong cho một tay thì Khấu Lệ lại kéo cái tay khác của Biên Ý sang phía mình.
Kết hôn một năm rồi hai năm, lúc Khấu Lệ nắm tay y thì cảm giác chẳng khác gì dùng tay phải nắm tay trái của chính mình.
Biên Ý chỉ im lặng nhìn hắn, không rụt tay về.
Khấu Lệ nói, hôm nay hắn không khỏe nên tạm nghỉ ngơi thêm một ngày, đến mai hẵng lên núi tuyết.
Khấu Lệ cúp máy.
Y không nghe được lời đáp lại từ đầu dây bên kia.
Biên Ý cảm giác được hắn đã đứng dậy, đệm giường mềm mại thoáng lay rồi quay về yên tĩnh như lúc đầu.
Hắn bước tới bên mép giường, ngồi xổm xuống. Biên Ý nhìn vào mắt hắn.
Biên Ý mở to mắt, quả nhiên y thấy được góc áo Khấu Lệ.
Nước thuốc lành lạnh được bôi lên da, ba giây sau dần trở nên nóng rực.
Giờ tỉnh táo lại, y không dám tin kẻ hôm qua chính là mình.
Một khi đã điên lên thì người đàn ông này chỉ muốn gặm y cho bằng sạch, tới xương tủy cũng không tha.
Ở nơi này trời tối sớm, đêm đã dần buông mà kim đồng hồ mới chỉ 6 giờ. Hôm qua hai người mệt tới mức thậm chí còn chưa ăn tối.
Nửa đêm, khi Biên Ý đang mơ màng say ngủ, y cảm giác được Khấu Lệ đang sờ người mình, định đạp cho hắn một cái nhưng lại thấy thuốc mỡ lạnh lẽo được bôi lên tay.
Mà cũng chẳng phải lúc mới yêu nhau, chạm cái đã như bị điện giật, trái tim nóng bừng lên một hồi.
Nhưng nghĩ về mình - Biên Ý nhắm mắt, mặt nóng bừng, y hơi bực bội. Hình như y cũng chẳng kém Khấu Lệ là bao.
Biên Ý chỉ nhìn chằm chằm vết xanh tím bị Khấu Lệ siết ra từ hôm qua trên cổ tay mình, hung hăng trợn mắt.
Y không cần ra vẻ trước mặt hắn nữa.
Ngón tay hắn chạm lên làn da y, không giống cái chạm trên máy bay hôm qua, bởi giờ đây cả đầu ngón tay lẫn lòng bàn tay Khấu Lệ đều ấm nóng.
Hắn trò chuyện bằng ngôn ngữ của quốc gia họ đang ở, y chỉ hiểu được đại khái.
Bình luận