Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 31: Độc ác thật đấy

Chị Khương không từ chối, bởi thật ra chị cũng hơi bực - cái kiểu lao ra của Giang Thạch làm chị hết cả hồn, thôi cứ để bác sĩ chịu trách nhiệm đi.

Cậu cũng không liên hệ với Giản Dịch ngay. Chị Khương bảo người ta bận cơ mà, giờ nhắn tin lỡ làm phiền anh ấy thì sao?

Trợ lí thấy Giang Thạch đã tỉnh thì thấp giọng hỏi cậu có cần gì không, có thấy khó chịu không.

Trợ lí đi rót nước cho cậu.

Chị Khương đưa rồi cũng phải dặn một câu: dù sao cũng là người lạ, đừng qua lại nhiều, vớ vẩn là bị lừa đi mất đấy.

Chị Khương biết thân thể Giang Thạch chẳng làm sao, việc đột nhiên ngất xỉu cũng chẳng mấy liên quan đến hành động giúp bắt trộm, người tên Giản Dịch kia đưa họ tới bệnh viện là điều d�

Chị thấy Giang Thạch đã tỉnh thì thở phào: "Ơn trời, em không sao chứ Tiểu Thạch?".

Trợ lí của cậu ngồi bên mép giường, giọng chị Khương đang nói chuyện với ai đó vọng vào từ hành lang, không thấy bạn học của anh nha sĩ kia đâu cả.

Giang Thạch ngoan ngoãn đồng ý.

Cổ họng đã êm, cậu mới cất lời: "Chị Khương ơi, cái anh...".

Tuy cậu thích người đẹp nhưng vẫn biết đề phòng chứ - nhưng lúc người ta không đứng trước mặt cậu thì thế thôi.

Giang Thạch tỉnh lại trên giường bệnh.

Giang Thạch xin số của Giản Dịch ở chỗ chị Khương, cậu muốn chuyển tiền cho anh, chị Khương khuyên ngăn không được.

"Vâng". Giang Thạch nghĩ ngợi rồi lại hỏi: "Sao anh ấy lại trả tiền thuốc?".

Trợ lí đưa nước cho cậu, Giang Thạch ngồi dậy uống hai ngụm.

Vả lại rõ ràng anh cũng không thiếu tiền, đây chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Giang Thạch hơi quay đầu, không đáp.

Một chốc sau, chị Khương đẩy cửa bước vào.

Cậu biết rõ tại sao mình đột nhiên bị đau đầu, nên hoàn toàn không muốn để người khác giúp trả tiền thuốc men.

hiểu.

Tiểu Thạch đúng là người cũng như tên, ở một mặt nào đó, cậu cứng như đá vậy.

Giang Thạch không ở lại bệnh viện lâu, dù sao cậu cũng chẳng có vấn đề gì.

Edit: Ryal

Nhưng chắc anh nghĩ mình phải chịu trách nhiệm phần nào nên cứ đòi trả viện phí mới yên tâm.

Thực ra cậu có sao, nhưng không thể nói với người khác được.

Giang Thạch lắc đầu.

Cậu ngập ngừng như thể đang lựa chữ, chị Khương liếc cái đã hiểu ngay: "Em hỏi bác sĩ Giản ấy à? Anh ta đưa chúng ta tới bệnh viện, thanh toán tiền thuốc xong thì đi luôn rồi, hình như là có việc gấp".

Giang Thạch lại không nghĩ vậy.

A, đúng rồi, cậu còn chưa hỏi tên người ấy cơ mà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...