Chương 34: Là anh phải không?
Anh lại nhìn chị Khương, nói: "Tâm trạng của bạn Tiểu Giang đang không được tốt cho lắm thì phải".
Kí hợp đồng xong, lúc ra ngoài chị Khương rất ngạc nhiên, vì bọn họ lại lần nữa chạm mặt nhóm Giản Dịch.
Giản Dịch âm thầm bình luận.
Giản Dịch cười nhẹ, thong thả phụ hoạ hai câu, nói xong cũng chuẩn bị rời đi.
Biểu hiện rất khác so với hai lần trước gặp anh.
Tạo quan hệ vẫn tốt hơn là làm lơ rồi lưu lại ấn tượng xấu cho người ta chứ, dù Giản Dịch có không ở trong giới giải trí cũng thế thôi.
Giản Dịch nhướng mày, túm ngay dáng vẻ hãi sợ ấy vào trong mắt. Anh vừa chạm mắt cậu một cái thôi là tên nhóc kia đã cuống quít rụt mắt lại rồi.
Tuy không thân thiết lắm, nhưng dù gì cũng đã gặp nhau vài lần nên phép lịch sự tối thiểu vẫn phải có. Chị Khương đành dẫn Giang Thạch qua chào hỏi anh.
Giản Dịch cười lại với chị, sau đó hơi nghiêng đầu, tầm mắt lướt qua người chị Khương, nhìn sang Giang Thạch: "Bạn nhỏ này hình như không muốn gặp tôi lắm thì phải, đến thang máy cũng không cho tôi đi cùng".
Beta: Ryal
"Chào anh Giản, lại gặp nhau rồi". Chị Khương cười nói.
Chị Khương l�
Cái từ "khám bệnh" đã bị hệ thống phản diện liệt vào hàng từ nhạy cảm, chỉ cần Giang Thạch nhắc tới từ đó thì nó sẽ trở nên rất cảnh giác. Nhưng mà hệ thống phản diện cũng chẳng phát hiện ra tín hiệu nguy hiểm gì trong đầu cậu, nên chỉ đành cảnh cáo cậu một phen rồi thôi.
Hơi ngây thơ, là kiểu người không biết khống chế cảm xúc.
Giang Thạch làm theo.
Chị Khương cảm thấy Giang Thạch có gì đó là lạ, nhưng vẫn chưa ngờ tới việc nguyên nhân lại đến từ phía Giản Dịch.
Chị nghĩ chẳng qua là vì Giang Thạch đang mải nghĩ ngợi gì đó, nên cậu mới không cẩn thận ấn nhầm nút mà thôi.
Không ngờ đột nhiên Giang Thạch lên tiếng: "À anh ơi, đúng là gần đây em có hơi không ổn thật, vậy nên em có thể đặt lịch khám với bác sĩ Giản được không ạ?".
Biết anh đang đùa nên chị Khương định đáp lời, nhưng chưa kịp mở miệng đã nghe Giang Thạch cuống quýt thanh minh: "Không phải đâu! Không phải đâu, đó là em lỡ ấn nhầm thôi!".
Edit: Meo
Chị Khương sửng sốt, quay đầu lại nhìn Giang Thạch, ngẫm nghĩ xem mấy lời cậu vừa nói rốt cuộc là thật hay giả.
Biểu cảm của Giản Dịch cũng chẳng có vẻ gì là bất ngờ cho lắm, nhưng anh cũng không vội vàng đồng ý ngay, chỉ bảo cậu tự hẹn thời gian với trợ lý của anh.
Hai lần kia lúc nào Giang Thạch cũng nhìn Giản Dịch, hơn nữa còn nhìn rất ngang nhiên, dù có hơi thẹn thùng xấu hổ nhưng vẫn quang minh chính đại.
phép cười, đáp lại bằng vài câu có lệ như là do cậu tập luyện mệt mỏi quá này nọ, dáng vẻ rõ là không muốn thảo luận thêm gì về chuyện riêng tư của cậu nghệ sĩ nhà mình với người chị chỉ mới gặp qua có vài lần là Giản Dịch.
Bình luận