Chương 38: Đuổi theo dỗ
[Em đến rồi, anh có thể nói cho em biết anh ở đâu không?]
Chờ họp xong, sắc trời đã tối, người nói chuyện làm ăn với Quan Hạc là người địa phương, chủ động mời anh đi ăn cơm. Vốn định lên xe của đối phương đến nhà hàng luôn, mà nghĩ đến chuyện Tạ Văn Tinh vẫn đang chờ, anh nhìn tin nhắn trong điện thoại.
Nguyên buổi tối, Quan Hạc đều không để ý đến cậu.
Nhưng cậu chỉ biết Quan Hạc ở thành phố nào, cơ bản là không biết địa chỉ của đối phương ở đâu.
[Ở đây chỉ có một sân bay, anh về Thượng Hải thì chắc chắn sẽ đến, em đặt phòng khách sạn gần đó rồi, tối nay sẽ ở đó]
Từ sáng sớm tới giờ, tiếng thông báo của we chat vang lên không ngừng, vốn nghĩ là cậu nhắn nhiều như thế nên nghỉ, ai mà ngờ được đến trưa Quan Hạc nhìn điện thoại mới biết tên kia nói mình mua vé máy bay rồi, chiều sẽ đến nơi.
Quan Hạc nhẫn tâm, không để ý tới cậu.
Tạ Văn Tinh suy nghĩ một chốc, mở we chat ra.
...
Chắc là mãi không thấy anh trả lời, Tạ Văn Tinh thay đổi cách nhắn tin:
Hơn ba giờ sáng, cậu mới mơ màng thiếp đi.
Quan Hạc bán tín bán nghi, coi lời của cậu chỉ là đang đùa giỡn.
Bởi đồng hồ sinh học, tám giờ sáng ngày hôm sau cậu đã dậy rồi, lúc mở mắt đầu đau như búa bổ, Tạ Văn Tinh ý thức được không thể cứ tiếp tục như vậy, Quan Hạc không để ý tới tới cậu, thì cậu đi tìm Quan Hạc.
Không còn cách nào khác, cậu chỉ có thể cố gắng nhớ lại hồi cấp ba mỗi khi cãi nhau với Quan Hạc thì sẽ kết thúc thế nào, nghĩ lại cẩn thận, mỗi lần cãi nhau dù ai đúng ai sai, thì cuối cùng sẽ đều biến thành Quan Hạc dỗ cậu...
*
Kết quả cậu không ngủ nổi.
Càng nguy hiểm hơn là, mỗi khi Quan Hạc giận thì đều do cậu làm hỏng việc. Lê Di�
Càng nghĩ càng thấy mình kì cục, Tạ Văn Tinh dúi đầu vào gối, cậu buồn bực vỗ giường, nhắm hai mắt lại.
Lúc trước cậu không biết sợ đến thế nào?
Gọi điện không nhận, nhắn tin không trả lời, thậm chí Tạ Văn Tinh còn nhắn tin cho Quan Hạc trên Liên Minh, mà vẫn cứ như đá chìm biển lớn.
Buổi chiều trước khi mở họp, Quan Hạc chú ý tới Tạ Văn Tinh gửi cho anh một vị trí, cậu đến ngoài sân bay thật rồi, dưới còn một đống tin nhắn nữa.
n từng cười cợt cậu là đang hưởng phúc mà không biết phúc, Thái tử theo hầu, cậu lại còn dám cáu giận với người ta.
Trong đầu toàn là chuyện liên quan đến Quan Hạc, câu nói lạnh lùng em vui là được trước khi anh cúp điện thoại bị cậu tua đi tua lại trong đầu, sau một lúc, tinh thần Tạ Văn Tinh cũng có chút hoảng hốt.
[Anh không nói cũng được, không muốn gặp em cũng không sao]
[Anh có thể nói cho em khi nào anh bay không?]
Bình luận