Chương 46: Rất đáng yêu
Tạ Văn Tinh không phản ứng, Quan Hạc hỏi lại một lần. Đôi mắt mới khóc qua nhìn anh lâu thật lâu, Tạ Văn Tinh chậm rãi chỉ một chỗ.
Quan Hạc ngơ ngác.
Quan Hạc đưa tay ra ôm cậu. Hóa ra Tạ Văn Tinh cũng sẽ sợ, nhưng lúc ấy Tạ Văn Tinh không có cách nào để bày tỏ. Dù chuyện giải quyết xong xuôi Tạ Văn Tinh cũng không hề đề cập với anh dù chỉ một câu.
Giọng cậu vẫn rất nhỏ, so với oán giận thì càng giống như đang làm nũng muốn được yêu thương. Như là một đứa bé sẽ gào khóc để được người lớn an ủi.
Cậu nói,
Trong tình huống như vậy mà còn nhịn được nữa thì cũng chỉ có thánh nhân, Quan Hạc biết mình không phải.
*
"Lúc thủy tinh rạch tay em, kì thực em hơi sợ khi nhìn thấy máu. Tại sao hắn lại rạch tay em? Chuyển sang chỗ khác không được hay sao? Em chỉ sợ bác sĩ nói từ giờ trở đi tay em không thể sử dụng được nữa..."
Anh không rút chìa khóa.
Bởi bộ dáng Tạ Văn Tinh quá thảm.
"Em đau..."
"Là anh không đúng mực," Quan Hạc nhẹ nhàng thay cậu lau nước mắt: "Lần sau sẽ không như vậy nữa."
Tạ Văn Tinh lắc đầu cười một cái: "Nhưng mà... Em đau quá."
Quá hiểu chuyện.
Cậu chỉ vết thương trên tay phải, dù kĩ thuật của bác sĩ Thẩm có tốt mấy, thì với vết thương dài như vậy vẫn để lại một vết sẹo mờ mờ, tay Tạ Văn Tinh đang để trên vết sẹo.
Quan Hạc nhìn chỗ cậu chỉ, biểu cảm trên mặt thay đổi.
Tạ Văn Tinh ừ một tiếng, rồi lại phủ nhận. Giọng cậu quá nhỏ, Quan Hạc phải để cậu lặp lại một lần mới hiểu Tạ Văn Tinh muốn nói gì.
Tạ Văn Tinh có chút hoảng hốt cười cười, một hồi lâu sau, cậu nhỏ giọng nói: "Thật sự rất đau..."
Quan Hạc cũng thuận theo lời của cậu nói: "Em có nói."
"Thì là... Rất đau." Tạ Văn Tinh nở nụ cười, dường như cảm thấy câu hỏi của anh rất kì quái.
"Đau ở đâu?"
Anh ôm em một cái đi, em thấy rất khó chịu.
Hẳn là anh đã an ủi được Tạ Văn Tinh, cậu đột nhiên hỏi: "Em có nói với anh chưa, kì thực em rất thích viết nhạc?"
"Không phải sợ," Quan Hạc vừa nói vừa đặt ngón tay lên vết thương của Tạ Văn Tinh: "Qua cả rồi, tay em không sao cả."
Không nói thêm gì.
"Nhưng trong mail kia mẹ em lại viết... Nếu như không có quan hệ của bà, cơ bản là sẽ chẳng tìm được việc nào có liên quan đến ngành nghề mà em học," Tạ Văn Tinh nói: "Em không muốn dựa vào bà, dù bà có đúng... Thì em đi chơi game, nhưng tay lại bị thương?... Làm sao bây giờ?"
Lúc ở Trùng Khánh, tay em rất đau.
Quan Hạc hiểu bây giờ có nói gì cậu cũng không nghe lọt, liền chỉ vỗ lưng Tạ Văn Tinh nhè nhẹ.
Quan Hạc cho là vết thương trên tay cậu nặng thêm: "Sao vậy? Bây giờ cánh tay đau?"
"Xin lỗi." Giọng Quan Hạc rất trầm, còn khàn khàn. Sau khi thỏa mãn hiếm lắm anh mới thấy có chút áy náy.
"Lúc chơi game có đau không?"
Bình luận