Chương 52: Ngoại truyện [END]
Trận đấu kết thúc, dù Quan Hạc có cố ý thả, đám cấp hai cũng không đánh nổi các đàn anh cấp ba, trận đấu thật sự rất sảng khoái, ai ai cũng hưng phấn. Lúc tan trận, Quan Hạc tìm cậu.
Gia thế tốt, thành tích hơn người, hơn nữa còn là chủ lực đội bóng rổ... Hoàn mỹ đến không giống người thường.
"Vậy tôi hôn," Tạ Văn Tinh nhướn mày hỏi: "Ở đây?" Ngay trước mặt nhiều nữ sinh vây xem như vậy, lại còn cả đồng đội của hai bên?
Không ngờ, đối phương gật đầu thật.
Các đàn anh lớp mười một hẹn đấu bóng với bọn họ, từ lúc mới đầu đến bây giờ các cậu trai lớp chín bị đè xuống đất mà đánh, trong đó người đàn anh này chơi sung nhất. Đàn anh đẹp trai họ Quan, ít nhiều gì Tạ Văn Tinh cũng nghe được những truyền thuyết về đàn anh này.
"Ừm."
Tạ Văn Tinh làm bộ muốn tiến lên phía trước, hơi thở cũng đã cùng đan xen, Quan Hạc không trốn không tránh. Ngay tích tắc bọn họ chuẩn bị đụng vào nhau, Tạ Văn Tinh đột nhiên lùi lại: "Tôi không bán sắc."
Tạ Văn Tinh thấy có người hỏi Quan Hạc sao vậy, có cần thay người không, Quan Hạc lắc đầu. Không biết bọn họ nói gì, nam sinh đang nói chuyện với Quan Hạc nhìn về phía cậu, đột nhiên cười.
Lòng Tạ Văn Tinh có chút phức tạp.
Tạ Văn Tinh cười càng xán lạn, "Vậy chơi bóng xong tôi hôn anh, anh nhớ kĩ đi, ba hiệp sau nhớ thả."
Nghe nói có rất nhiều nữ sinh thích anh ta, mà anh ta không kiếm cho mình một người bạn gái, bạc tình đến nỗi người ta biến nó thành biệt danh. Đột nhiên nói với mình một câu như thế ngay trên sân đấu, dù thế nào cũng rất là quái.
Quan Hạc nhìn cậu, cổ họng bỗng thít lại, rõ ràng là vừa mới uống nước, anh lại cảm thấy rất khát.
Tạ Văn Tinh phục hồi tinh thần, cười cười: "Đây là đòn đánh tâm lí mới sao?"
Anh rất muốn.
"Thả thật?"
Trận thứ ba, trận thứ tư...
"Không đùa."
Rõ ràng là không thèm để tâm đến lời nói của anh.
"Cậu hôn anh một cái, ba hiệp sau thả cho các cậu."
Quan Hạc cũng không tranh luận với cậu, ừm một tiếng, vừa hay tiếng còi vang lên. Cuộc đấu lại bắt đầu, vị trí của Quan Hạc là tiền vệ phụ, xem như là vị trí ăn điểm, ngoài sự đoán của Tạ Văn Tinh, anh thả thật.
Lấy được bóng không cố ý ném rổ, lúc phá bóng nhìn như hung hãn, mà thực tế cũng rất thô bạo, có thể đoạt lại bóng d�
Hành động của người trước mặt rất ngả ngớn.
dàng. Khác hoàn toàn trạng thái bị đánh đến không cách nào xoay sở ở trận trước.
Tạ Văn Tinh bị đánh đến không ngóc đầu dậy nổi, khi nhận chai nước mà người đàn anh đẹp trai nhất đưa đến, đột nhiên nghe thấy một câu nói như thế.
"Không phải."
Cậu vừa nói vừa cười, "Thua cũng là thua bằng thực lực, đàn anh đừng cảm thấy có lỗi vì ngược bọn tôi, chuyện cười như thế không cần làm."
Bình luận