Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 3: 2.

Anh cho rằng cơ chế của nó cũng như máy tính vậy, mọi thứ cần thời gian khởi tạo lại. Thế nhưng đến hôm sau, anh vẫn chỉ có ký ức của bản thân, hơn ba mươi năm cuộc đời của nguyên chủ giống như một mã tự bị cắt bỏ chỉ bởi một cái click chuột, hoàn toàn trống rỗng.

Lúc tỉnh lại trên người Vương Vu Dạng không có ngoại thương, có thể đi lại và hô hấp bình thường, nhưng hơi yếu ớt, đầu có đau một lần, còn những thứ khác đều không sao, không biết nguyên chủ đã xảy ra chuyện gì.

Vương Vu Dạng bị sát hại vào tối thứ bảy, chiều chủ nhật tỉnh lại, không có ký ức của nguyên chủ.

Vương Vu Dạng ổn định lại tâm tư, nhìn gã đeo kính đang chạy đến trước mặt mình: "Tiểu Hà?"

Căn cứ vào tài liệu Vương Vu Dạng lục soát trên mạng, trọng sinh có hai điều sau đây.

Vương Vu Dạng bị lay đến choáng váng, xem ra quả thật là Hà Trường Tiến, "Anh không có việc gì, chỉ là hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu."

Trừ tập hồ sơ kia ra còn có một chiếc điện thoại di động. Vương Vu Dạng phát hiện người liên lạc với nguyên chủ nhiều nhất là Hà Trường Tiến, cũng bán đồ ăn sáng, ở một căn nhà trong cùng tiểu khu, quan hệ hai người rất tốt.

Hà Trường Tiến thấy trên mặt vị em trai kết nghĩa của anh Vương không có chút biểu cảm nào, người lại cao lớn uy mãnh, sợ hãi nuốt nước bọt, giọng càng nhỏ hơn: "Anh, anh Vương, em trai của anh làm gì vậy?"

Vương Vu Dạng ném chìa khóa lên trên tủ giày, "Làm việc ở công trường."

Hà Trường Tiến như lấy được dũng khí từ sự cộng hưởng của tầng lớp dưới đáy xã hội, dần bình tĩnh lại, cười chào hỏi: "Chào cậu chào cậu, tôi là Hà Trường Tiến, Trường Tiến nhưng không có chút tiến bộ nào cả."

Vương Vu Dạng lấy chìa khóa mở cửa: "Em trai."

"Có gì mà ngạc nhiên chứ, em cũng đâu đổi mặt mũi đâu." Hà Trường Tiến thoáng nhìn bóng người cao lớn nơi góc cầu thang, nhỏ giọng hỏi: "Anh Vương, người đó đi cùng anh hở?"

Những thông tin đầu tiên về nguyên chủ mà Vương Vu Dạng biết được là qua một tập hồ sơ.

Hà Trường Tiến kinh ngạc: "Không phải anh là cô nhi à?"

Bên trong có một vài hóa đơn, sổ sách, giấy tờ tùy thân,... Từ những thứ ấy, anh nắm giữ được thông tin cơ bản về nguyên chủ, cũng biết người này thuê một gian hàng trong viện khoa học và công nghệ, kiếm sống nhờ nghề đẩy xe bán đồ ăn sáng.

Vương Vu Dạng dừng lại: "Kết nghĩa."

Một chút ký ức cũng không có, còn mạo hiểm kích thích hơn cả chơi dò mìn.

Anh mở cửa, quay đầu lại cười nói: "Tiểu Dịch, đừng đứng ở đó nữa, mau lại đây."

Xưng hô hoàn hảo.

Điều thứ nhất, hai người có thời gian tử vong không quá chênh lệch, thêm nhờ số trời run rủi trọng sinh vào thân xác khác. Điều thứ hai, người trọng sinh sẽ giữ lại toàn bộ ký ức của nguyên chủ.

Thứ gọi là cấu hình tiêu chuẩn, không có lợi gì cả.

Chương 2: Bệnh quáng gà.

"Anh không sao chứ?" Hà Trường Tiến bị thái độ của anh dọa sợ, lay lay hai vai anh, "Anh Vương, đừng làm em sợ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...