Chương 22: 21.
Vương Vu Dạng cười nhạo nhìn thanh niên bên mình, vừa nãy gần thế cơ à?
"Mẹ kiếp!"
Vương Vu Dạng cười: "Người lớn không thích trò đánh đố."
Thiếu niên xụ mặt: "Tôi đâu phải con nít."
Vương Vu Dạng chưa nghĩ ra biện pháp đối phó, bàn tay to lớn bên cạnh đã vươn ra, ghìm chặt vai thiếu niên tựa một chiếc kìm sắt, lôi cậu sang một bên.
"Này, hai người nói thầm cái gì thế?" Mặt Trần Tử Húc sắp đần thối cả ra, "Sắp hôn luôn rồi."
Chương 21: Tôi có cực nhiều tiền.
"Đi chứ." Vương Vu Dạng liếc thiếu niên đang háo hức mong chờ nhìn mình: "Nhóc quỷ, tôi có việc, nhóc ở đâu thì quay về chỗ đó đi."
Sức mạnh kia khủng bố đến mức khiến thiếu niên loạng choạng suýt ngã sấp mặt. Cậu thở hổn hển, lửa trong mắt còn lớn hơn cả Chu Dịch, thoạt trông là một tên nhóc không d�
Đôi môi mỏng của Chu Dịch mím lại lạnh nhạt, không trả lời.
Họ Trần? Trong đầu Vương Vu Dạng chợt sáng lên, nhưng chưa kịp nắm bắt gì đã vội vàng biến mất. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt điển trai vừa trưởng thành lại vừa trẻ con của thiếu niên, mãi vẫn chưa dừng lại.
Vương Vu Dạng cười khẽ: "Không phải Tiểu Dịch rất bận à? Sao còn có thời giờ xem mấy thứ đó?"
Chu Dịch trả lời một nẻo: "Thống kê số hậu cung của anh trên mạng không ngừng gia tăng."
Vai Vương Vu dạng run lên, bên tai có giọng nói vô cùng lạnh lẽo: "Có đi hay không?"
bắt nạt. Nhưng vừa cười một cái lại trở nên cực yêu nghiệt, như yêu tinh vậy đó."
Chu Dịch nói: "Anh trai cậu ta, hay họ hàng nào đó của cậu ta đã qua lại với anh rồi?"
Vương Vu Dạng: "..."
Trần Tử Húc nhìn chằm chằm anh: "Chú, lúc chú không cười nhìn rất nhu nhược d�
"Cậu nghĩ chú là cái gì vậy?"
Chu Dịch cau mày: "Nhìn chòng chọc vậy còn chưa đủ?"
Cậu gãi gãi mái tóc màu tím, cười trông rất đẹp trai: "Chú, tôi họ Trần, tên là Trần Tử Húc."
Vương Vu Dạng ghé sát lại tai thanh niên bên cạnh mình: "Chẳng qua là chú cậu cảm thấy nhóc quỷ này rất quen mất, lần đầu đã thấy vậy. Nhưng vẫn không nhớ ra được."
Trần Tử Húc ra vẻ thần bí: "Chú đoán xem."
Cơ mặt Chu Dịch căng ra: "Xem đại."
chọc: "Muốn chết à?"
Vương Vu Dạng nói: "Vậy cậu cũng đẩy lại đi."
Mặt Chu Dịch không cảm xúc.
Vương Vu Dạng: "..."
Thiếu niên nổi trận lôi đình, lúc Vương Vu Dạng nhìn sang, chớp mắt đổi thành vẻ đáng thương: "Chú, anh ta đẩy tôi."
Chu Dịch: "..."
Vương Vu Dạng quay đầu hỏi thiếu niên: "Nhóc quỷ, sao nhóc tìm được tiểu khu này?"
Bình luận