Chương 26: 25.
Chu Dịch liên tục chà xát bàn tay, mãi sau mới lên tiếng: "Ừm."
Vương Vu Dạng quan tâm nói: "Để chú cậu xem."
Vương Vu Dạng bất đắc dĩ thở dài: "Đừng tùy hứng như vậy, chú còn phải trông cậy vào cậu, chú rất bận tâm đến an toàn của cậu."
Vương Vu Dạng mở cửa, mùi máu tanh tản trong không khí xộc vào mũi. Anh mò tới góc tường bật đèn lên, để tầm nhìn rõ ràng một chút: "Bị thương?"
Cơn tức giận không biết ào từ đâu tới, trong phút chốc lòng Chu Dịch nghẹn cứng lại, hắn đóng vòi nước, mím chặt môi lên gác.
Cằm Chu Dịch bạnh ra: "Không có gì đẹp đẽ."
Vương Vu Dạng nói: "Cậu cởi áo khoác ra."
Chương 25: Ngủ chung.
"Ai xử lý cho cậu?" Vương Vu Dạng nghe thấy mùi máu rất đậm, "Không hề băng bó cẩn thận."
Chu Dịch rũ mắt, giọng điệu lạnh lùng cứng rắn: "Anh đi ngủ đi."
Lần này không giống vậy, rõ ràng có đôi chút chậm chạp, hơn nữa môi lại trắng bệch.
Một lát sau, Vương Vu Dạng đến tủ thuốc của nguyên chủ, tìm hộp sơ cứu cầm lên gác, nhìn thấy cái áo dính máu bị vứt chỏng chơ trên mặt đất, thanh niên chỉ mặc chiếc quần dài đen ngồi trên giường, phần thân trên cường tráng lộ ra ngoài, từ sau vai đến trước ngực quấn một lớp băng, mặt mày lạnh tanh đang tự sát trùng vết thương trên chân trái.
.
Vương Vu Dạng xới một bát cơm ngồi xuống bàn ăn, nhìn bát canh trên bàn, lắc đầu cười một cái, thật sự là đứa nhỏ nói một đằng làm một nẻo mà.
Vương Vu Dạng lại gần hắn, mũi hít vào một hai cái, lùi về sau lưng hắn hai bước, nhìn chăm chăm vào chiếc áo khoác đen hắn cố ý khoác lên: "Trên lưng?"
Vương Vu Dạng xoa mi tâm, tính tình đứa nhỏ này thực sự...
Vương Vu Dạng tin lời hắn, không hỏi chuyện này nữa: "Bị thương ở đâu?"
Chu Dịch đứng ở bồn rửa tay, rửa vết máu trong kẽ tay: "Không."
Vương Vu Dạng hỏi: "Cậu đi tìm lão già Tôn Thành Chu?"
Chu Dịch nấu cơm xong thì ra khỏi nhà, cũng không ở lại ăn.
Trên bày bày một dĩa cải xào, cà rốt xào đậu que, còn có một bát canh mướp đậu phụ, nhẹ nhàng thanh đạm.
Chu Dịch khựng lại một lần nữa.
Chu Dịch giương mắt nhìn vào mắt anh từ tấm gương trước mặt, phát hiện anh nhìn hắn như thể đang nhìn một đứa nhỏ đang giận dỗi làm mình làm mẩy.
Động tác Chu Dịch đột nhiên dừng lại, chớp mắt sau lại tiếp tục: "Đã xử lý."
Chu Dịch im lặng.
Vương Vu Dạng soi xét thăm dò, lần trước trên người đứa nhỏ này cũng có mùi máu, nhưng hành động rất bình thường.
Nửa đêm Chu Dịch quay về, hắn vừa mở cửa Vương Vu Dạng đã tỉnh, đứng dậy vào nhà vệ sinh.
Bình luận