Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 35: 34.

Tiêu Minh đẩy y về đại sảnh.

Trần Tử Húc đột nhiên xông vào giữa hai người, kéo người đàn ông nọ về sau mình, cười xán lạn đẹp trai: "Lâm thiếu, bạn tôi có bệnh quáng gà rất nghiêm trọng, buổi tối không nhìn thấy gì. Anh muốn nói gì có thể nói với tôi."

Vừa nãy sao không ai xích con cún kia lại? Sai lầm, chết tiệt.

Vương Vu Dạng không lo phát sinh chuyện ngoài tầm với, A Nam không phải một đứa trẻ, trong trường hợp này sẽ nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình.

Vương Vu Dạng chìa tay ra: "Xin chào Lâm thiếu, nghe danh đã lâu đến giờ mới gặp mặt."

"Anh..."

Lâm Thiếu Nam buông đôi môi vẫn mím lại ra, khóe miệng bật thốt một chữ tối nghĩa, lại còn mang theo giọng mũi, khiến cho người ta có lỗi giác chỉ một giây sau thôi người này sẽ rơi lệ.

Chương 34: Có người nhìn trộm chú.

Trần Tử Húc nói: "Tôi cũng là công tử nhà giàu hàng thật giá thật, sao trước mặt tôi chú không bị dọa sợ như vậy?"

"Nhà tôi tuy không làm ăn nhưng cũng hơi bị trâu bò đó, không thua kém Lâm gia tí nào. Hơn nữa Lâm lão gia thật sự rất khách sáo với ông nội tôi."

Lâm Thiếu Nam thất vọng nỉ non, giọng nhỏ đến mức không ai nghe thấy: "Anh ấy chưa bao giờ chủ động bắt tay với người khác..."

Vương Vu Dạng ngẩng đầu, đối diện với tầm mắt của y. Anh nhìn không rõ lắm, chỉ ngửi thấy mùi phong lan thanh nhã.

Mùi vị rất thân thuộc, đã ngửi được nhiều năm rồi.

Vương Vu Dạng vẫn đứng đó, không nhúc nhích.

Giang Dương chờ xem trò vui: "..."

Vương Vu Dạng cười: "Đúng thế."

Trần Tử Húc khoác vai anh: "Chú, chú sợ đến choáng váng rồi hở?"

Giang Dương đi tới: "Làm sao thế này? Ô kìa Lâm thiếu, vị này là anh Vương hàng xóm của em họ tôi, anh quen biết sao?"

(*) Bắt nguồn từ phương ngữ Đông Bắc, có thể hiểu là ngu ngốc, mất não.

Lâm Thiếu Nam không trả lời, thứ trong mắt bị hàng mi khép xuống che lại: "Anh Vương?"

Lâm Thiếu Nam tự đẩy xe lăn, y giữ tay vịn, chậm chạp nhưng kiên quyết đứng lên, y đứng ngược sáng, cúi đầu nhìn người đàn ông trước mặt, biểu cảm trở nên mơ hồ.

Một người thân quen khi nhìn thấy anh có chút cảm giác quen biết là bình thường.

Trước khi đến đây, Vương Vu Dạng đã liệu trước buổi gặp gỡ này.

Vào khắc này, bầu không khí chung quanh hai người có phần vi diệu khó nói.

Dứt lời, Lâm Thiếu Nam ngồi lại trên xe lăn, hoàn toàn khác biệt so với khắc trước, cả cơ thể như bị rút đi toàn bộ sức sống, đôi gò má hao gầy vùi lấp trong bóng tối, trên mặt chỉ toàn nặng nề, mệt mỏi và đau thương.

Giang Dương kêu lên: "Do cậu không có chữ b trong đầu*?"

Vương Vu Dạng đứng tại chỗ, trên mặt không đau khổ cũng không vui cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...