Chương 37: 36.
Hùng Bạch mang theo hy vọng nhỏ nhoi kiểm tra điện thoại và thiết bị liên lạc. Cậu nhóc bĩu bĩu môi, đau lòng nói: "Không liên lạc với cháu ạ."
Đáp lại là tiếng nói của Hùng Bạch: "Ai thế?"
Vương Vu Dạng gọi lại thì máy đã tắt, anh nóng nảy ném điện thoại lên tủ đầu giường, xỏ dép ra ngoài.
thế này Hùng Bạch vẫn chưa ngủ.
Vương Vu Dạng ho hai tiếng: "Ra là vậy."
Hùng Bạch cắn hạt dưa một cái "tách", trầm ngâm nói: "Đang suy tư."
Bầu không khí trở nên lúng túng.
Hùng Bạch không muốn nghĩ: "Không thể, không thể một chút nào."
Vương Vu Dạng nói: "Hẳn là Tôn Thành Chu nhờ đến hacker tầm cỡ thế giới, nửa tiếng mới diệt được virus của nhóc, không sao."
Hùng Bạch nằm dài ra ghế, mái tóc bạch kim rũ xuống tiu nghỉu: "Cháu vừa là đàn em vừa là đồng nghiệp của lão đại, không phải là người đầu tiên anh ấy nên liên hệ lúc làm nhiệm vụ ư? Không hợp lý tí nào."
Vương Vu Dạng gõ cửa vài cái.
Hiện giờ thì loạn cào cào, một đống gấu bông, trên giường trên đất trên bàn chất thành đống.
Chương 36: Người đẹp say giấc.
Vương Vu Dạng không tìm nổi chỗ ngồi, đành đứng cạnh cửa: "Vừa nãy tôi nhận điện thoại của Tiểu Dịch, thấy nhịp thở của cậu ấy không ổn, hỏi cậu ấy có bị thương hay trúng thuốc gì không cũng không chịu nói, hay là gặp cả hai thứ."
Hùng Bạch gọi: "Chú không ngủ ạ? Chú cứ vào đi."
Khóe mắt Vương Vu Dạng giật một cái, còn là ai được?
Vương Vu Dạng vặn tay nắm cửa, nhìn thấy một đống vỏ hạt dưa dưới đất: "Nhóc đang làm gì vậy?"
Chu Dịch nói xong, cúp máy.
Vương Vu Dạng: "..."
Hùng Bạch trơ ra như phỗng.
"Gọi lại thì cậu ấy tắt máy, có thể là hết pin, cậu ấy nói với nhóc thế nào?"
Rốt cuộc Hùng Bạch cũng phản ứng lại: "Chú, lão đại báo bình an với chú, không báo cho cháu?"
"Thỏ trắng nhỏ bị hoa ăn thịt ăn hết, chỉ trong vòng nửa tiếng." Hùng Bạch căm phẫn cắn hạt dưa, "Giết sạch cháu trong nửa tiếng."
Vương Vu Dạng nói: "Hay là nhóc không thấy?"
Cậu nhóc nắm một đống hạt dưa, đôi mắt to tròn sáng bừng lên: "Hừ hừ hừ, cháu phải nâng cấp thỏ trắng nhỏ thành thỏ trắng to, không đúng, phải là thỏ trắng khổng lồ, một móng chân giẫm nát hoa ăn thịt."
Vương Vu Dạng thấy cậu nhóc như vậy, xem ra không biết chuyện gì.
Trong phòng có tiếng động, đã tr�
Vương Vu Dạng nhìn cả căn phòng vốn là nơi chứa mấy đồ linh tinh của nguyên chủ, thu dọn đồ đặc đưa cho Tiểu Bạch, có cửa kính thông với ban công, quay mặt về phía nam, ánh sáng và diện tích cũng ổn.
Bình luận