Chương 5: 4.
Chương 4: Đi theo tôi.
Tay vịn cầu thang làm bằng thép, lạnh lẽo, lòng bàn tay Vương Vu Dạng ướt đẫm mồ hôi, đi tới đâu dấu tay ẩm ướt để lại tới đó.
Vương Vu Dạng: "..."
Cánh tay nọ đúng lúc kéo lại, túm anh về trên bậc thang.
Nói xong cũng nhanh chân rời đi.
Chu Dịch bỏ tay khỏi người anh, đi xuống tầng, chiếu đèn pin lên.
Vương Vu Dạng vội vàng ngăn cản: "Tôi không thấy rõ, không bắt được."
Chu Dịch như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của anh, đưa đèn pin cho anh: "Cầm, tôi đi gọi xe trước."
Vương Vu Dạng dựa vào tay vịn, lòng vẫn còn sợ hãi: "Tiên sư nó, thiếu chút nữa bị hù chết rồi."
Chu Dịch đi bên cạnh, trên tay cầm đèn pin chiếu sáng dưới bậc.
Vương Vu Dạng vừa đi từng chút vừa nghĩ, bệnh này của anh rất nghiêm trọng, phải đến bệnh viện khám sớm.
Tầm nhìn trở nên eo hẹp, việc đi lại cũng trở nên khó khăn.
Vương Vu Dạng lau mồ hôi lạnh trên trán: "Đưa đèn pin cho tôi."
Xong lại nghĩ, chắc cũng không có nhiều tác dụng.
Vương Vu Dạng đang ở tầng một, còn chưa kịp nhẹ nhõm đặt nhân xuống mấy bậc thang cuối cùng, từ chỗ tối tăm đột nhiên có tiếng mèo kêu. Anh sợ đến mức bước hụt chân, cả người mất trọng tâm đổ ập xuống.
Vương Vu Dạng ấn huyệt thái dương đau nhức, xoa dịu cơn ức chế bị kích thích bởi một thằng nhóc, cầm đèn pin tới cửa tiểu khu.
.
Mặc dù có lúc bật sáng, cũng mờ nhạt cực kỳ.
Chu Dịch định ném đèn lên cho anh.
Chu Dịch ngừng lại.
Đèn pin Chu Dịch cầm sáng hơn đèn điện thoại, phạm vi chiếu sáng cũng rộng hơn, nhưng với anh mà nói hành lang này trở nên hoàn toàn khác biệt, không giống với cái ban ngày anh đi qua, xa lạ như hai không gian khác nhau.
Một cái sáng bừng, một cái mơ hồ.
Chín giờ rưỡi, Vương Vu Dạng bị Chu Dịch dẫn tới đường Tây Ninh, nơi tụ họp đủ hạng người của thành phố S, ngõ ngách chất chứa đủ loại trụy lạc ăn chơi lộ li�
Khu này có sáu tầng, không có thang máy, lên xuống gì cũng phải leo thang bộ, đèn cảm ứng cũng không quá nhạy, có lúc chạy rầm rầm cũng chẳng thèm sáng lên.
Hai người không ai lên tiếng.
Vương Vu Dạng thở ra một hơi: "Cậu đưa đèn pin lên, đừng ném."
u trắng trợn, bởi thế nên có một cái tên khác —— Phố trụy lạc.
Chu Dịch vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn người đàn ông trên bậc thang, nhạt tiếng nói: "Chỉ có mấy bậc, anh đi xuống."
Giằng co một hai phút, Vương Vu Dạng âm u chầm chậm đi xuống.
Tháng tám trời đêm không có gió, hanh khô khó chịu. Vương Vu Dạng vịn tay cầu thang, chân di trên bậc, chậm rãi dịch từng bước.
Bình luận