Chương 46: 45.
Chu Dịch bình tĩnh nói: "Hẳn là tùy cơ ứng biến."
Vương Vu Dạng đỡ trán cười thành tiếng.
Vương Vu Dạng nói: "Nghĩ lại."
"Về rồi nói." Vương Vu Dạng ngồi xuống bậc thềm cạnh hắn, "Cho chú một điếu thuốc."
Chu Dịch lấy một điếu thuốc ra, nhìn tay anh cầm lấy, tầm mắt lướt qua cánh tay trầy trụa và phần chân bị thương, hô hấp hơi ngưng lại: "Là tôi sơ suất."
Điệu hổ ly sơn (调虎离山): Lừa hổ rời núi, là một trong ba mươi sáu kế có ngụ ý nhử kẻ địch ra khỏi vị trí thuận lợi đến nơi bất lợi hơn để d�
"Không đủ rõ ràng?"
Chu Dịch trầm mặc.
"Vậy cậu sơ suất cái gì?" Vương Vu Dạng nói, "Cậu cũng không phải thần, không có thuật phân thân, cũng không có năng lực tiên tri, đừng đặt cho mình tư tưởng trách nhiệm lớn như vậy."
Sắc mặt Chu Dịch trở nên căng thẳng, ánh mắt vô thức dời đi, dừng trên đôi môi nhạt màu ngậm lấy điếu thuốc của người đàn ông nọ, yết hầu khẽ trượt: "Tiểu Bạch không biết thân phận thật sự của anh."
Điếu thuốc trên môi Chu Dịch run một cái, hắn nghiêng mặt sang, đôi ngươi đen nhánh sâu thẳm lặng lẽ nhìn về phía người đàn ông nọ: "An ủi tôi?"
Vương Vu Dạng đưa tay xoa trán: "Lúc chú sờ đầu cậu, không phải đang an ủi cậu thì là gì?"
Anh bổ sung một câu: "Giải thích phải hợp lý, không được nói chú bị trúng tà."
Chu Dịch kề sát đầu vào, điếu thuốc được châm lên, ánh lửa lóe sáng trong mắt hắn, hơi ấm như lan tràn toàn cơ thể, tim và máu huyết cũng dần trở về như thường.
sinh ấm ức."
Vương Vu Dạng rít một hơi thuốc: "Nếu không sẽ bối rối không biết chuyện gì đang xảy ra, d�
"Trừ trúng tà ra còn khả năng nào khác?"
"Ừ." Vương Vu Dạng nhìn bóng người nho nhỏ đứng cạnh Hà Trường Tiến, quá nửa vẫn đang sững sờ đơ ra, không hiểu một người mắc chứng quáng gà cho anh đi xa như thế cách nào, "Cậu dữ với Tiểu Bạch rồi?"
"Tại sao đi lung tung?"
Chu Dịch ngây dại, trông có chút ngốc nghếch.
"Đây là trong tiểu khu, đã tr�
thế này, xung quanh lại đông người như vậy, nhân viên y tế, cứu hỏa và cảnh sát đều ở đây, một người đàn ông trưởng thành bình thường biết mình không thấy rõ đường sẽ chỉ ở yên dưới đèn đường, sẽ không chạy lung tung, cũng không chạy được. Cho nên cậu ấy yên tâm để anh lại, một mình chạy đi mượn điện thoại."
Chu Dịch: "..."
bề tấn công.
Trong đôi mắt Chu Dịch, người đàn ông nọ ngửa đầu ra sau, phần cổ mảnh khảnh nhẵn nhụi cong lên, làn khói mờ tràn ra từ kẽ môi, hắn thấy miệng mình khô khốc: "Không nghĩ ra."
Chương 45: Ôm một cái.
"Phải cho đứa bé kia một lời giải thích."
"Hả?" Vương Vu Dạng châm thuốc, "Chuyện đêm nay là điệu hổ ly sơn?"
Bình luận