Chương 53: 52.
dàng vượt Tiêu Minh trên xa lộ, tâm trạng dần bình tĩnh lại, thậm chí gió ngoài cửa sổ thối vào còn cảm thấy ấm áp.
Giọng Hà Trường Tiến bị tiếng kêu hưng phấn của Hùng Bạch át mất: "Kéo! Kéo! Nó kéo kìa!"
Anh ngỡ mình nghe lầm: "Cún?"
Tối hôm qua Vương Vu Dạng không ngủ được, vừa lên xe ngả vào ghế sau đã ngủ đến không biết trời đất.
Hà Trường Tiến ở đầu bên kia: "Anh Vương, em đang ở nhà anh này, Tiểu Bạch nói anh ra ngoài rồi."
Vương Vu Dạng vẫn buồn ngủ tìm điện thoại, tiếng nói đặc giọng mũi, rất khàn: "Alo."
Âm lượng rất lớn, như thể thứ chú cún nọ kéo là vàng vậy.
Vương Vu Dạng ngồi dậy, dựa lưng vào ghế, cơn buồn ngủ vẫn chưa dứt, lại nghe Hà Trường Tiến nói: "Em mang cho anh một con cún này."
"..." Mình nghĩ đi đâu?
Vương Vu Dạng trả lời câu hỏi cuối cùng: "Để xem thế nào, buổi tối về được thì về, không được thì phải đợi mai."
"Đừng mà ~ Chú ~ "
.
Vương Vu Dạng vuốt vuốt mái: "Ừm."
Người đàn ông nọ ngồi ở ghế sau, hắn cứ thế lái xe trên đường.
Chu Dịch d�
Chu Dịch đang lái xe liếc mắt nhìn gương chiếu hậu một cái, phát hiện khóe mắt người đàn ông nọ có chút ý cười, vẫn luôn thích mấy đứa trẻ mềm mại đáng yêu như vậy.
Hùng Bạch làm nũng, giọng vừa mềm vừa ngọt: "Cháu nhất kiến chung tình với em cún này mất rồi, cháu thích nó, chúng ta nuôi nó đi mà. Không không không, cháu nuôi cháu nuôi, sau này cháu là mẹ nó, chuyện ăn uống ngủ nghỉ cháu sẽ lo hết, được không ạ? Xin chú đó ~ "
Hắn lấy một điếu thuốc cắn bên môi, châm lửa, hút sâu một hơi, đôi ngươi thâm trầm.
Vương Vu Dạng trêu: "Nghe được thì tốt, vậy không cần nói nữa, không thể nuôi chó con, để Trường Tiến mang đi."
Phía trước có tầm mắt nhìn xuống, Vương Vu Dạng đối diện với thanh niên trong gương chiếu hậu, cười cười.
"Là cún con hàng thật, chó thật." Hà Trường Tiến cười khà khà, "Anh Vương nghĩ đi đâu rồi?"
Vương Vu Dạng thả điện thoại xuống ghế, mở loa ngoài: "Trường Tiến, cậu đem nó về đi, để ở đấy Tiểu Bạch không chịu yên đâu."
Vương Vu Dạng ngáp một cái: "Ở đâu ra?"
Điện thoại ở phía sau đột nhiên rung lên, phá vỡ yên tĩnh trong xe.
Trong điện thoại là tiếng Hùng Bạch: "Chú nói ai không yên chớ? Cháu nghe được hết đó, hừm."
"Em mua ở ven đường ấy, còn chưa tới một trăm đồng, siêu rẻ, nhìn đẹp đến lạ luôn, thế là em..."
Chương 52: Ngốc thật hay giả?
Hà Trường Tiến ồn ào: "Anh đi đâu thế? Em trai anh đi cùng à? Chừng nào về?"
Chu Dịch dời mắt đi như không có gì xảy ra, nhìn thẳng đường.
Bình luận