Chương 59: 59.
Hùng Bạch còn chưa lắp bắp hết câu, cửa phòng ngủ chính đã mở ra, cậu nhóc thấy hai người đi ra như đang nhìn cọng cỏ cứu mạng.
Cãi nhau? Hùng Bạch âm thầm quan sát.
Ngay sau đó, trên bàn đã chất đống đồ ăn.
Giống như vụ án của Lưu Phong trước đây.
Hùng Bạch nhìn mấy thứ đồ trên bàn, lại trộm quan sát biểu cảm khó nói nên lời của hai người.
Chương 59: Bế công chúa.
Đến khi Hùng Bạch nhìn lại, gương mặt lúng túng đỏ bừng lên, tay chân cũng không biết quờ quạng để đâu, cậu chỉ muốn làm chút gì đó.
Hùng Bạch nhìn đôi vợ chồng luống tuổi vừa mất đi đứa con trai độc nhất, không biết nói gì cho phải. Cậu cảm thấy mấy lời "Xin hãy nén bi thương" "Người đã mất không thể sống lại" quá qua loa sáo rỗng.
"Cô chú, cháu... cháu đi gọi..."
Cha Hà và mẹ Hà không quyết định được đưa mắt nhìn nhau.
Không khí trong phòng khách lặng như tờ.
Cha mẹ Hà Trường Tiến vội vàng đứng dậy: "Cậu Vương..."
Ầy, thật đáng xấu hổ.
Hùng Bạch ngoan ngoãn ngồi im thin thít, mấy ngón tay dưới bàn vặn xoắn lại với nhau, đứng dậy rửa hai trái táo lớn mang đến.
Chú đi phía trước, lão đại theo phía sau, đầu cúi gằm, môi mím lại, trông hơi có vẻ ấm ức, như con chó to bị chủ nhân dạy dỗ. Cậu nhóc thiếu chút nữa không nhịn được nói với cục bông bảo bối trong tay, xem, ông nội nhà con đấy.
"Trường Tiến nói ngày nào gặp chuyện thì chúng ta sẽ đến tìm cháu..."
"Tiểu Vương, sáng nay chúng ta nhận được điện thoại của cảnh sát, nói là Trường Tiến đang đi thì xe nổ tung..."
Mẹ Hà nói được một nửa đã đưa tay lau nước mắt: "Nó đi đột ngột như vậy, cô và cha nó chạy từ nhà lên, chúng ta cũng không biết phải làm sao bây giờ."
Một lát sau, Hùng Bạch lại đi lấy chuối, quýt, kiwi, hạt dưa, đậu phộng.
Làm như vậy có thể lý giải được, họ e ngại gây hoang mang cho người dân, cũng như sợ xuất hiện bạo loạn.
Vương Vu Dạng trầm tư, hôm qua anh nói Chu Dịch nghĩ cách để cảnh sát biết đến tin tức của Hà Trường Tiến, không biết cụ thể đã dùng cách gì.
Vương Vu Dạng khẽ nhíu mày, hai người nói vậy, nghĩa là cảnh sát có kế hoạch kết luận cái chết là tai nạn, không công bố sự thật ra ngoài.
Vương Vu Dạng ôn hòa nói: "Cô chú gọi cháu là Tiểu Vương được rồi ạ."
Không có chút phong thanh nào ở bên ngoài.
Rốt cuộc...
Chợt phát hiện có gì đó không đúng.
Chu Dịch nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh, không chờ anh hỏi đã chủ động khom người, môi mỏng kề sát tai anh: "Tôi để Tiểu Bạch tạo một phần mềm, cài tin tức rồi đưa vào điện thoại của Mai Nguyệt."
Vương Vu Dạng chào hỏi hai người.
Bình luận