Chương 9: 8.
"Rõ ràng chứ." Cánh tay bị siết chặt của Vương Vu Dạng chẳng còn chút sức lực nào, người hơi lảo đảo, dựa vào người hắn một chút, thở dài: "Hiện giờ chú đây chỉ có cậu."
Đôi tay này không biết đã làm biết bao nhiêu việc, đã rửa bao nhiêu cái chén, không cần bao tay.
"Bao tay." Vương Vu Dạng mở một ngăn kéo khác ra, "Phải có chứ nhỉ? Cậu thấy không?"
Vương Vu Dạng dựa người vào bàn, rũ mắt giơ cổ tay mềm nhũn của mình lên, đáy mắt có mấy phần tối tăm dần biến thành mừng rỡ. Đứa nhỏ này tuy hung hiểm, song ở phương diện khác lại đơn độc mà trong trẻo đến hiếm có, chọc vui.
Vương Vu Dạng chậm rãi đáp: "Tôi sống mấy chục năm trời, nhưng tới giờ lại chưa từng rửa bát, không muốn để tay mình bóng nhẫy dầu mỡ, nghĩ mà rợn cả da đầu."
Chu Dịch đẩy người đàn ông trên người mình ra như thể bị nồi nước sôi tạt thẳng vào người, lạnh mặt ra ngoài.
Vương Vu Dạng đóng ngăn kéo lại, quay người, giơ tay tính vỗ mặt hắn một cái, trước khi chạm tới được đã bị túm lại, anh dùng tay còn lại vỗ vỗ tay hắn.
Chương 8: Chú đây chỉ còn cậu.
Anh nhìn vào tay mình, da dẻ tái nhợt, mười ngón tay thuôn dài cân xứng, xem như không tệ, thế nhưng lại không dính gì với vẻ được chăm sóc tỉ mỉ.
Anh đưa mắt nhìn bát đũa cùng với váng dầu nổi lềnh bềnh trong bồn rửa, khóe môi giật giật, gọi vọng vào phòng khách: "Tiểu Dịch."
Vương Vu Dạng khựng lại: "Quên mất thật..."
Vương Vu Dạng đi tới đi lui, cứ mở rồi đóng các loại ngăn tủ trong bếp.
Chu Dịch lạnh giọng: "Anh nói cái gì?"
Vương Vu Dạng đáp: "Rửa chén chứ sao."
Ngón cái và ngón trỏ của Chu Dịch bóp chặt hai huyệt vị trên tay anh, lạnh te nhìn xuống, cười gằn: "Hình như anh không ý thức rõ được mình đang ở tình cảnh nào nhỉ?"
Vừa dứt câu, cổ tay anh đột nhiên đau đớn.
Chu Dịch nhíu mày: "Còn bao biện nữa?"
Khóe môi mỏng của Chu Dịch khẽ nhếch lên: "Có phải anh quên mất bây giờ mình là ai rồi không?"
Chu Dịch hỏi hắn tìm gì.
"..."
"Cậu có biết là cậu trông lúc nào cũng có cái vẻ đáng yêu "đến thuần phục tôi đi" không hả?"
"Đứa nhỏ này thực sự..."
Chu Dịch khinh bỉ: "Một tên đàn ông rửa hai cái bát còn cần bao tay?"
Chu Dịch hỏi: "Anh kiếm bao tay làm gì?"
Vương Vu Dạng hừ một tiếng, lắc đầu đầy bất đắc dĩ: "Nếu không muốn làm chó nhỏ thì đừng nghịch như vậy."
"Nói cậu đáng yêu." Vương Vu Dạng cười, "Giờ chú rất bận, không có thời gian chơi đùa. Cơ mà không chừng chú đây thực sự động tâm muốn thuần phục cậu, đến lúc đó cậu không làm sói được nữa đâu, chỉ có thể làm một chú chó nhỏ mà thôi."
Bằng không anh thực sự tìm không ra ai khác.
Bình luận