Chương 86: Phiên ngoại 3
Vương Vu Dạng dở khóc dở cười: "Đúng là không có biện pháp ép em mà."
.
Năm tháng bình yên dần trôi, dường như chút sơ sẩy hắn cũng không tài nào chịu nổi.
"Khụ khụ..."
Chu Dịch cọ cọ cái cằm mọc lún phún râu lên mặt anh.
Vương Vu Dạng nằm trên giường ho khan.
Vương Vu Dạng ho xong, thở dài: "Sẽ lây bệnh cho em."
Chu Dịch ngồi xuống nắm lấy tay anh, mắt hắn đỏ ngầu, biểu cảm lo lắng không yên, thậm chí có thể nói là khủng hoảng, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể bật khóc.
Không biết được có thể sinh ra biến chứng hay không.
Vương Vu Dạng nói: "Chỉ là sốt nhẹ thôi mà."
Cùng ngày Hạ Húc và Hùng Bạch bay sang, Vương Vu Dạng bị cảm.
Chu Dịch luồn tay vào mái tóc mềm mại của anh, ấn anh vào một cái hôn sâu.
Không khí trong phòng rất áp lực.
Chu Dịch lau nước bên khóe môi anh, liếm sạch rất tự nhiên, lại ôm anh vào lòng, vỗ về bờ vai hao gầy không ngừng phập phồng.
Lưỡi Vương Vu Dạng hơi đau, bị cắn nát rồi, trong miệng chỉ toàn mùi thuốc lá, bèn bất đắc dĩ cười: "Em bỏ thuốc đi."
Mà xảy ra biến chứng gì, cũng hoàn toàn không biết.
Chu Dịch đứng ở cạnh giường, sắc mặt ảm đạm lạnh lùng, hơi thở có phần dữ dội.
Vừa dứt lời, Vương Vu Dạng giữ lấy cổ thanh niên, hôn lên đôi môi đang mím chặt kia.
Chu Dịch khom người, ôm chặt anh trong vòng tay, từng chút một hôn lên vành tai và phần cổ ửng đỏ nóng bừng của anh.
Mấy năm nay quá trình trị liệu tâm lý của Chu Dịch vẫn chưa kết thúc, thế giới của hắn hỗn loạn, vỡ nát, cũng đến nửa đầu năm nay mới bắt đầu có chuyển biến tốt.
Cổ họng Vương Vu Dạng nhộn nhạo, ngứa, nhanh chóng đẩy thanh niên ra ho liên tục: "Khụ... Khụ khụ khụ khụ..."
Vương Vu Dạng bị cọ, hơi ngứa: "Râu cũng không chịu cạo."
Phiên ngoại 3: I'm living to love you.
Vương Vu Dạng vuốt ve nếp nhăn giữa chân mày hắn: "Lão Chương nói, cơ thể chú đã ổn định rồi, mỗi ngày chỉ cần uống thuốc đúng giờ sẽ không xuất hiện tình huống ngoài ý muốn nữa."
Chu Dịch nhìn anh, không nói một lời, hắn mím chặt môi, cằm bạnh ra.
Khi người trong lòng ốm đau, dù chỉ là cảm sốt vặt vãnh, lòng Chu Dịch đều sẽ trở nên vô cùng hoang mang, rối tung.
Giây tiếp theo đã bị hắn giữ chặt gáy lại, hơi thở nồng đậm quen thuộc xông vào khoang miệng anh, mãnh liệt mà nặng nề, như vội vàng tìm kiếm sự trấn an nào đó, quấn quít cùng nhiệt độ ấm nóng vì cảm sốt.
Chu Dịch nói: "Không việc gì."
Cảm sốt với người bình thường là chuyện không có gì đáng nói, đặc biệt là khi chuyển mùa, sốt nhẹ thì dùng hình thức hạ nhiệt vật lý, sốt cao thì uống thuốc và nước, nói chung sẽ có biện pháp giải quyết. Nhưng với vật thí nghiệm, không có thứ gọi là bốc thuốc đúng bệnh.
Bình luận