Chương 88: Phiên ngoại 5
Vương Vu Dạng biếng nhác: "Vậy thì không già."
Hùng Bạch lập tức ghé vào giường, kề sát đầu vào, nghiêm túc như học sinh nghe giáo viên giảng bài: "Chú nói đi ạ."
Hùng Bạch bày ra giọng điệu kinh ngạc giật gân: "Ở trong bếp phụ lão đại nhặt rau."
Vương Vu Dạng nói đề nghị của Mai Nguyệt cho cậu nghe.
Vương Vu Dạng xoa xoa hai bên thái dương.
"..."
Vương Vu Dạng khẽ cười: "Già rồi."
Hùng Bạch cảm thán trong lòng, lão đại trâu bò thật, có thể nắm trong tay một con người thần tiên như chú.
"Hửm?" Vương Vu Dạng hỏi, "Không suy nghĩ một lúc?"
Hùng Bạch sốt ruột đứng bật dậy, lắp bắp: "Chú, chú khó chịu ạ, cháu, cháu cháu cháu, cháu gọi lão đại vào đây nha?"
Hùng Bạch vừa nói, nghiêng nghiêng đầu nhìn chú với ánh mắt "Người anh em chiến hữu, tôi hiểu bạn".
Phát hiện có tầm mắt lướt qua mình, Hùng Bạch tức khắc giật mình, không dám nhìn thêm: "Chú ơi, tối nay ăn lẩu ạ."
"Tiểu Bạch."
Mắt Hùng Bạch sáng bừng lên, không chút do dự đáp: "Được ạ."
Vương Vu Dạng mê man ngủ một giấc rất dài, lúc tỉnh lại đã thấy thiếu niên với mái tóc đen ngồi bên mép giường, ôm cứng điện thoại chơi game.
Vương Vu Dạng chống tay lên giường, ngồi dậy: "Nhóc đến đây lúc nào?"
Vương Vu Dạng tựa vào đầu giường, eo đau đến mức cau mày: "Hạ Húc đâu?"
Hùng Bạch vâng dạ hai tiếng rồi về chỗ ngồi, ngửa đầu nhìn người đàn ông nằm trên giường.
Hùng Bạch vội vàng đến đỡ anh: "Hơn nửa tiếng trước ạ."
Vương Vu Dạng xua tay: "Không cần."
"Ăn được hết ạ, hai người kia ăn nồi màu đỏ, chú cháu mình màu trắng."
Nghĩ đến điều gì, Vương Vu Dạng lại ngoắc ngoắc tay gọi thanh niên: "Tiểu Dịch, nói với nhóc chuyện này."
Vương Vu Dạng tùy tiện vuốt mấy sợi tóc hơi rối, ngón tay anh thon dài nhợt nhạt, giọng điệu thờ ơ: "Nhóc nhìn gì?"
Khóe miệng Vương Vu Dạng giật giật.
Phiên ngoại 5: Chú đẹp thật đấy.
Cậu không khỏi nghĩ đến tiếng thút thít mình nghe được trong điện thoại, lại nhìn từng dấu vết ẩn hiện được để lại quanh cổ áo chú, thầm nuốt nước bọt.
Hùng Bạch nghe thấy tên mình, tay bỗng run lên, bấm lộn phím làm quái vật vây lấy nhân vật trong game, cậu ấn ấn màn hình thoát khỏi trò chơi, cười vô cùng mềm mại: "Chú dậy rồi."
Hùng Bạch ngẩn người: "Chú ơi, chú đẹp thật đấy."
Vương Vu Dạng nói: "Lẩu? Ăn không nổi."
Mặt Hùng Bạch vô cùng thành thật: "Không già không già, chú chẳng già đi tí nào luôn á."
Bình luận