Chương 45: 45
Phong Diệu Nhi�
Cho nên, giờ khắc này nam nhân vừa tức giận lại vừa đau lòng, hắn phẫn hận mà nâng cằm, thẳng tắp mà trừng Phong Diệu Nhi�
- Bản tính ác ma -
m?"
Hắn cũng có thể chịu đựng Lăng Di�
m hoàn toàn không nghĩ tới nam nhân cư nhiên dám nói chuyện với hắn kiểu đó, không khỏi nhíu lại mày, sau lại xuy cười rộ lên
m hung ác đánh mắng, đây là thói quen hắn đã dưỡng thành nhiều năm nay, tựa hồ trừ bỏ ưu điểm đó hắn không nghĩ ra bản thân có tư cách gì có thể tiếp tục ở lại Tinh Hoàng...
"Thượng qua chính là thượng qua, chẳng lẽ anh làm kỹ nữ còn muốn người khác lập đền thờ trinh tiết cho anh? A.....Tôi đối với anh thật đúng là càng ngày càng cảm thấy hứng thú, đến tột cùng trên người của anh có điểm nào hấp dẫn Vũ cùng Di�
Phong Diệu Nhi�
Hắn có thể chịu đựng bị Tô Hạo Vũ vô duyên vô cớ cường bạo cùng sỉ nhục, bởi vì hắn là kẻ yếu và phần công việc này hắn thật sự không bỏ được, bất đắc dĩ phải cắn răng chịu đựng.
m buông lời uy hiếp hắn, bởi vì bọn họ là hai người ở hai thế giới khác biệt, một người là đại thiếu gia cao cao tại thượng, một người là kẻ làm công bần cùng sống dưới đáy xã hội, hắn có tư cách cùng năng lực gì để vì bản thân lên tiếng....
Nhưng mà lần này hắn lại không thể chịu đựng được... người như vậy..... thiếu niên mà hắn đã từng rất có hảo cảm, thiếu niên tuấn mỹ đã từng đứng trên đài cao làm một ca sĩ toả ra quang mang chói mắt, bây giờ lại đối hắn nói ra lời nhục mạ cùng miệt thị...
Nam nhân gắt gao mà nắm chặt song quyền, hốc mắt đỏ hồng tràn đầy nước mắt, run rẩy đề cao âm lượng hạ lệnh đuổi khách.
Nam nhân tức giận đến toàn thân đều phát run, con ngươi ướt át của y hàm chứa một tia uất giận, tâm truyền đến từng trận đau đớn.
"Nhanh lên, đừng lề mề!"
"Mời cậu đi ra ngoài cho! Tôi không phải loại người như vậy!"
Nam nhân kinh ngạc, tái xanh mặt, bất khả tư nghị trừng lớn đôi mắt, giống như không thể tin được Phong Diệu Nhi�
Hắn cũng có thể chịu đựng, ngày đó Phong Diệu Nhi�
Dừng một chút, hắn hơi hơi nhướng người về phía trước, dập tắt mẩu thuốc lá trong tay, song mâu màu nâu đậm xẹt qua một tia dục vọng chiếm hữu, không chút nào che dấu mà nhìn chằm chằm nam nhân, mở ra hai chân, bể ngh�
Hắn chỉ là một người bị hại yếu đuối, thân thể lẫn tâm hồn đều bị thương nặng nề sau lại còn phải chịu thoá mạ, tự tôn còn sót lại trong khoảnh khắc dần tan rã...
m vì mình biện hộ
"Tôi không phải loại người như Phong thiếu cậu đã nói! Hy vọng cậu không cần như vậy mà vũ nhục tôi!"
m thấy nam nhân không hề có động tĩnh gì, chỉ đứng đó mở mắt trừng hắn, liền không kiên nhẫn mà mở miệng thúc giục.
cao ngạo mà đối nam nhân hạ lệnh "Lại đây, vì tôi phục vụ, để tôi cũng lĩnh hội được một chút bản lĩnh thật sự của anh a...."
m có thể nói ra lời lẽ so với lúc nãy càng khó nghe.
Bình luận