Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 73: 73

Khịt mũi nở nụ cười, Lăng Di�

Nam nhân đứng trong đại sảnh, cao hứng nhìn Lăng Di�

Nhận điếu xì gà Lăng Di�

Từ lúc Lăng Di�

"Đại thúc, tôi rất nhớ em!"

"Thiết! Đối với tôi mà nói, những thứ kia chẳng là gì. Huống hồ, bọn tôi đang đứng trên cùng một chiếc thuyền, lỡ như sóng lớn kéo tới, có thể che mưa chắn gió cũng chỉ có cái dù nhỏ là tôi."

Lúc này, Mộ Thần Hi đang ở trong phòng bếp nấu đồ ăn vừa nghe đến âm thanh của Lăng Di�

Ánh mắt Lăng Di�

_______

"Ha ha ha... Được được được, tôi đều nghe đại thúc."

m..."

m nhướng mày, khóe miệng nhếch cao thật cao.

m hôn một cái, càng đỏ tới mức sắp nhỏ ra máu, nam nhân ngượng ngùng không thôi, oa trong lòng Lăng Di�
m đang bước tới, không chút keo kiệt tặng cho hắn một nụ cười xán lạn.

m có chút khàn khàn, tựa hồ che giấu một tia mệt mỏi, nhưng đôi con ngươi thâm thúy màu hổ phách nhìn chăm chú nam nhân không chớp mắt, trên khuôn mặt búp bê tinh xảo hiện lên nụ cười ôn nhu sủng nịch.

Đại thúc đi rồi, Lăng Di�
m thỏa mãn than thở một tiếng, lập tức buông ra nam nhân, nắm tay y đi tới trước mặt Cố Phàm.

m đem quà đều quăng trên đất, không chút nghĩ ngợi huy cặp chân dài đi đến trước mặt nam nhân, mở hai tay ra, đem thân thể nhỏ gầy đơn bạc của y thật chặt ôm vào trong lồng ngực.

'Bịch' một tiếng, Lăng Di�

"Tôi cũng nhớ Di�

Lăng Di�

"A! Cậu đúng là hiểu rất rõ bọn họ."

m tay xách theo một mớ quà chân còn chưa bước qua cửa, liền cao giọng hướng bên trong hô hoán.

m chăm sóc nhà hoa!"

nh chạy về phía nhà bếp, giả làm đà điểu.

Dừng một chút, cặp mắt màu đồng thâm trầm khó lường của Cố Phàm nhìn hai ngón tay đang kẹp điếu xì gà, nói tiếp

"Gần xong rồi, chỉ còn dư lại một chút ít phiền phức mà thôi."

"Ha ha, đại thúc, dáng vẻ anh đỏ mặt thật là đẹp mắt!"

Tiếng cười lớn thoải mái vang vọng khắp phòng khách xa hoa rộng lớn, Lăng Di�

Không e dè nói ra lời trong tim mình, Lăng Di�

"Đại thúc, lúc tôi không có mặt có ngoan ngoãn uống thuốc không?"

m đưa tới, Cố Phàm châm lửa xong liền mạnh mẽ hít một ngụm, nhàn nhạt hỏi một câu.

Lăng Di�

Nam nhân thẹn đến muốn chui xuống đất, cuống quít tránh thoát khỏi Lăng Di�
m trách một câu.

m ngồi đối diện.

"Phiền toái nhỏ d�
m nhìn theo bóng lưng nam nhân rời đi, bên môi độ cong không ngừng mở rộng, hắn cũng không có đuổi theo, mà là đảo mắt hướng về Cố Phàm ngoắc ngoắc tay, ra hiệu hắn cùng ngồi xuống.

"Hiểu rõ hay không tôi không dám tự tin, nhưng tôi có thể khẳng định, lưu cho mình một đường lui nhất định không có hại."

Heo: tuần này kiểm tra nhiều quá không có thời gian, các cô cho mị nợ tới cuối tuần up chương mới nhóe :3 iu iu

Cố Phàm hai tay đang rửa thức ăn cũng dừng lại, cay đắng nở nụ cười, sau đó đứng lên xoa xoa tay, cũng theo y đi ra ngoài.

bị chúng ta bỏ quên, bất tri bất giác lại biến thành phiền toái lớn."

Lời khen xuất phát từ tận đáy lòng Lăng Di�

Nguyên bản hai gò má hồng hồng bị Lăng Di�
m ôm ấp, khập kh�

"Không nên hư như vậy, Phàm còn đang nhìn kia."

"Mọi chuyện đều giải quyết xong?"

"Ơ! Nhìn xem, người bận rộn vừa tới liền muốn ăn đại thúc đậu hũ, thật đúng là kẻ háo sắc nha."

m quá mức trần trụi nhu tình, làm cho nam nhân e thẹn đỏ mặt, cúi đầu không dám nhìn thẳng hắn, rất ngoan ngoãn trả lời vấn đề của hắn.

Giống như một đôi uyên ương vừa cửu biệt tương phùng, bọn họ thân mật không kẽ hở ôm nhau, lẫn nhau nói lời nhớ thương người kia, tham luyến đối phương khí tức, thật lâu đều không có tách ra...

"Di�

Lăng Di�

"Đại thúc, đại thúc, tôi đã về rồi đây..."

"Tôi... Tôi đi làm cơm ..."

Đến hôm nay, ngay sau khi mọi chuyện đều ổn định, điều đầu tiên Lăng Di�
m, hai mắt lập tức sáng ngời, nhanh chóng đình chỉ động tác trên tay, tạp dề cũng không thèm tháo, liền tức tốc xoay người xông ra ngoài.

"Không sai, cậu nói đúng. Thế nhưng...Di�

m há mồm nhả ra một luồng khói nồng đậm, giơ lên một cái tay khác khốc khốc hất sợi tóc hỏa hồng rũ trên trán, ánh mắt lóe lên liếc Cố Phàm.

m hầu như rất ít khi tới thăm nam nhân, mỗi lần đến đều là bồi Mộ Thần Hi ăn cơm xác định y ngày hôm nay vẫn ổn liền vội vội vàng vàng mà đi mất.

"Tuy rằng qua nhiều năm như vậy, mấy người chúng ta cũng xem như là bạn bè cùng nhau lớn lên, nhưng thân nhất vẫn là năm người các cậu. Tôi đối y học một lòng say mê, vốn không cùng đường với các cậu, với tư cách là một người ngoài cuộc, tôi cũng chỉ có thể khuyên như vậy."

m làm chính là cấp tốc leo lên chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ rực của mình, tựa cuồng phong bão táp đáp tới biệt thư tư nhân xa hoa thăm người mà hắn luôn tâm tâm niệm niệm.

"Có! Hơn nữa tôi cũng rất chịu khó giúp Di�
m, là bạn tốt nhiều năm tôi không thể không khuyên cậu một câu, tai họa đến thì mạnh ai nấy chạy, mặc dù các cậu đang ở trên cùng một chiếc thuyền, đến lúc ngàn cân treo sợi tóc, nói không chừng người đẩy cậu xuống lại à một trong số đó."

m về rồi sao?"

Cố Phàm nhẹ nhàng nở nụ cười, có thâm ý khác liếc mắt Lăng Di�
m từ hai phiến môi tràn ra, hắn sung sướng nhếch miệng, không kìm lòng được mà cúi thấp đầu hôn lên hai má mịn màn bóng loáng của nam nhân.

Giọng Lăng Di�

Bởi vì khoảng thời gian này công việc có chút bận rộn, lại bị một ít chuyện riêng ràng buộc, Lăng Di�

"Hừ hừ! Y chính là tiểu ái nhân của tôi a!"

m lúc này mới triệt để thanh tĩnh lại, cả người xụi lơ dựa vào ở trên ghế salon, giơ tay xoa xoa mi tâm có chút mỏi mệt.

m đem ánh mắt trên mặt nam nhân chuyển sang hắn, Cố Phàm liền trong nháy mắt khôi phục dáng vẻ sang sảng, tuấn soái khuôn mặt mang theo mỉm cười, nhìn bạn tốt tiền đồ vô lượng trêu chọc.

m nghiêng người về phía trước, cũng đốt cho mình một điếu xì gà, tư thái tùy ý bán nằm trên ghế salon mà hút, vẻ mặt thư thích hưởng thụ an nhàn hiện tại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...