Chương 80: 80
"Một bộ luận án quan trọng về cấy ghép tủy sống, tôi giúp cậu ta kiếm được, có điều cậu ấy hình như không yêu thích lắm."
"Mất mặt? Chứ không phải là bị cô ta quyến rũ rồi?"
Phong Diệu Nhi�
"Cái kia không phải bệnh nhân, đó là..."
"Tử khiêm, bọn họ nói chờ cậu đã lâu, lẽ nào các cậu một chốc lại có việc?"
bị lộ, bí mật liền không còn là bí mật.
Bạch Tử Khiêm quay đầu nhìn Tô Hạo Vũ đang tới gần nhàn nhạt hỏi, không chút biến sắc liếc nhìn Phong Diệu Nhi�
Cố Phàm chẳng biết là đang cố ý hay vô tình, nhưng y đã nói vậy, thì bọn hắn không được biết rồi...
Nguy cơ đang ẩn giấu, phảng phất ngay trong nháy mắt này, lặng yên không một tiếng động hóa giải...
Phất tay một cái, Bạch Tử Khiêm khốc khốc cất tiếng, hoàn toàn đuối lý tiếp thu 'trừng phạt'.
"Cậu không phải đi tham gia thông cáo sao? Nhanh như vậy liền đến?" (Thông cáo là kiểu báo cáo tình hình hoặc một sự việc quan trọng nào đó.)
Khuôn mặt của Bạch Tử Khiêm hiện lên một tia bất đắc dĩ, oan ức quay đầu nhìn Cố Phàm đang tàn nhẫn trừng hắn, dáng vẻ tố khổ kia thật giống như mình mới là người chịu thiệt.
"Ồ? Thật á? Sao tôi không biết nhỉ? Là người nào? Ở đâu?"
Phong Diệu Nhi�
Oán giận lẩm bẩm một câu, Cố Phàm liếc một cái xoay người lại đối diện vẻ mặt bình thản Bạch Tử Khiêm, tò mò hỏi
Tô Hạo Vũ cũng tiến đến trước mặt Cố Phàm, một đấm nện trên vai hắn, cười đến vui sướng tràn trề.
Bạch Tử Khiêm cười khẽ, hắn thoáng nghiên mình, xảo diệu chặn đứng tầm mắt bọn họ, quay lưng về phía Cố Phàm.
"Cái tên này vừa nãy ăn cà rốt, chắc là hoa mắt nhìn lầm."
(Heo: ủa liên quan?)
m ôm lấy vai Cố Phàm không có buông tay, trầm ổn tiếng nói có chút bất mãn, liếc mắt một bên Tô Hạo Vũ
"Phàm, cậu sao thế? Lẽ nào là Tử Khiêm bắt nạt cậu sao ? Không sao, mau nói ra, tôi và Vũ nhất định giúp cậu hả giận."
"Đương nhiên, các ngươi đều là người bận rộn, có thể có thời gian đi cùng ta là tốt lắm rồi."
"Đáng tiếc đúng lúc đó Tuấn lại xảy ra một ít vấn đề, bị một nữ nhân ngoại quốc làm mất mặt."
"Không có gì, bọn tôi chỉ đang làm một vụ giao dịch nhỏ thôi."
"Đó là đương nhiên, cậu phải bồi thường."
"Có điều vừa nãy hình như tôi thấy người quen?"
m đang đi cùng hắn, mắt phượng cấp tốc xẹt qua một đạo ám quang.
Tô Hạo Vũ nhếch khóe miệng cao hơn, nụ cười tà tứ kia tựa như một đứa nhỏ e sợ thiên hạ bất loạn.
Trơ mắt nhìn nam nhân bị mang đi, Tô Hạo Vũ không có biểu hiện ra chút dị dạng nào, ngược lại dấy lên hứng thú về cuộc giao dịch giữa Bạch Tử Khiêm và Cố Phàm.
"Hừ hừ! Đêm nay tôi bao hết."
Phong Diệu Nhi�
"Ha ha... Cái tên này, hiếm có thời gian gặp được cậu. Như thế nào, chúng ta đi uống một ly?"
m cất bước đi tới trước mặt Cố Phàm, thân thiết khoát tay lên bả vai của hắn, ánh mắt thâm thúy khó lườn vững vàng đem hắn khóa chặt.
Phong Diệu Nhi�
Người tinh tường đều có thể có thể thấy, người không quen nói dối càng nói càng d�
Lập tức khôi phục trấn định, Cố Phàm mi�
m thu tầm mắt lại, đảo mắt nhìn về phía Bạch Tử Khiêm, thuận miệng hỏi.
"Vậy ra, các cậu là đang trách tôi lãng phí thời gian quý giá của các cậu?"
Gương mặt lãnh khốc của Phong Diệu Nhi�
Đến tột cùng là thật hay giả, ai có thể nói rõ đây?
"Sao đây, cậu lúc nào rãnh rỗi như vậy đến tán gẫu cùng đại bác sĩ của chúng ta a?"
Bạch Tử Khiêm thốt lên kinh ngạc, mở to hai mắt hỏi ngược lại, không chút nào chột dạ đối diện tầm mắt của hai người kia, động tác lười biếng dùng ngón tay vuốt ve lọn tóc đen óng bên tai.
m hiếm thấy hiện ra một chút ý cười, hắn cùng Tô Hạo Vũ sóng vai đứng ở bên cạnh Bạch Tử Khiêm, cặp mắt sắc bén rơi tại nam nhân đang nằm trong khuỷu tay Cố Phàm
Nhún vai một cái, tựa như đang nói đùa, độ cong trên khóe môi Tô Hạo Vũ không ngừng mở rộng.
"Còn không phải do hắn, nhất định phải lôi kéo tôi đến địa bàn của Tử Khiêm làm thịt hắn. Tên họ Bạch này lại nói mình có việc trước hết để cho chúng ta chờ một lát, không nghĩ tới chờ một hồi, liền gặp gỡ tại đây."
n cưỡng hướng về Phong Diệu Nhi�
m không muốn vòng vo, dứt khoát hỏi rõ.
Nhẹ nhàng mà phun ra một lời giải thích, Bạch Tử Khiêm nhướng mắt liếc về phía thủ hạ của mình.
m cười cười.
"Chúng ta chờ cậu lâu như vậy, chỉ nghe được một đại bác sĩ ngôn từ chính nghĩa nói muốn bảo vệ bệnh nhân của hắn."
"Ha ha, thật không? Kể bọn tôi nghe cùng được chứ."
"Ta nghĩ cũng đúng."
Tô Hạo Vũ cười đến ôn hòa tao nhã, thân thể cường tráng không nhanh không chậm tiếp cận Bạch Tử Khiêm, tầm mắt như có như không rơi đến trên người Cố Phàm.
Bọn họ lập tức hiểu ý, liền tiến đến cưỡng chế đem nam nhân đoạt lấy từ tay Cố Phàm, sau đó cấp tốc rời đi.
"Cậu cũng biết, luận điển y học quốc tế tổ chức tại Anh lần này, là cơ hội mười năm có một. Tôi đi rồi, sợ 'bệnh nhân' nọ sẽ có gì bất trắc, nên nhờ Tử Khiêm hỗ trợ chăm nom. Vừa nãy... Chúng tôi chỉ là đang nói đùa thôi, ha ha..."
"Tham gia xong, vốn còn muốn xem một hồi trò hay, đáng tiếc..."
"Không phải."
"Không có gì. Tôi chỉ là tạm kí gửi một bệnh nhân cho Tử Khiêm."
Tô Hạo Vũ ung dung nhìn chăm chú Bạch Tử Khiêm, mắt phượng u quang lập lòe, cười đến chói mắt, tựa như đang nói về vấn đề trà dư tửu hậu.
Hay đúng hơn là nam nhân đang nằm trong ngực hắn.
Cố Phàm bỗng dưng tăng cao âm lượng, muốn nói gì đó, nhưng không ngờ khi nhìn đến bàn tay Bạch Tử Khiêm đặt sau lưng khoa ra ý tứ, lập tức toàn thân cương cứng, sắc mặt khẽ biến mạnh mẽ nuốt ngược những lời tiếp đến vào trong.
Bạch Tử Khiêm nhếch đuôi mày, tóc dài phía vung một cái, tư thái ung dung hoa quý.
Bình luận