Chương 12: Chap 12
Tiếp đó trộn bột ngô với nước nhào lên, vắt thành từng miếng bánh to bằng lòng bàn tay đặt dọc quanh nồi, nướng một mặt mềm mềm, một mặt vàng giòn, phía dưới đẫm trong nước súp cá nồng đậm.
Tiểu Mỹ Nhân mất mát cúi đầu, nước mắt lưng tròng gặm bánh ngô.
Tiểu Mỹ Nhân vẫn nước mắt lưng tròng, không ngừng gắp vào miệng.
Tướng công hay chê cậu quê mùa, nhưng mà giờ tướng công vẫn thích ăn nha
Nước canh nồng đậm, thịt cá mềm mại, bánh ngô thơm ngọt vừa giòn vừa mềm.
Lúc bắt đầu Đại Tra Công còn rụt rè gắp từng đũa từng đũa, đến cuối cùng cũng học Tiểu Mỹ Nhân bưng bát canh thêm bánh ngô xì xụp xì xụp nuốt vào, ăn đến mức miệng dính đầy mỡ, mồ hôi đầm đìa.
Tiểu Mỹ Nhân thấy Đại Tra Công ăn ngon lành, nước mắt cũng dần thu lại, cười đến mắt mày cong cong.
Đại Tra Công thở phì phò sai người đến thôn Ngưu Vương mời sư phụ mập như quả bóng kia về làm lẩu bánh bột ngô hầm cá lớn cho Tiểu Mỹ Nhân.
Tiểu Mỹ Nhân ngửa đầu, rưng rưng nháy nháy mắt. Chờ đến khi thịt cá chín bảy phần, cải thảo trong nồi sẽ tiếp tục hầm miếng cá, sau đó sẽ có được một nồi nước súp thơm phức nồng nàn. Đại Tra Công: "Gắp thêm một miếng lớn cho tướng công của em đi, ta còn muốn uống canh nữa."
Để nấu được món đó cần một nồi sắt lớn và một lò đất, trong nồi không cho nước, chỉ trải lên một lớp cải thảo dày. Nhưng mà hắn vẫn nghiêm mặt nói: "Những thứ thô tục thế này sau ăn ít thôi, nếu không con mình sẽ bị ngốc." Đại Tra Công cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của chàng vợ nhà mình, trong lòng có một vạn con tiểu tra công đang nhảy nhảy nhót nhót. Cha nói, chỉ cần ăn no thì nước mắt sẽ không rơi xuống. Tiểu Mỹ Nhân rụt rè nhìn nụ cười vui sướng của Đại Tra Công, lén gắp một đũa thịt cá thơm mềm vào bát Đại Tra Công: "Tướng công... Chàng... Chàng cũng ăn đi..."
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bình luận