Chương 19: Chap 19
Mẹ vợ là một người nấu ăn rất ngon, chỉ là bình thường trong nhà quá nghèo nên khiến bà không có đất dụng võ.
Hôm nay con rể mang thịt ngon mì ngon đến, nửa khắc đồng hồ trước bà bưng đến một bát canh mướp trứng chân giò hun khói*.
Đại Tra Công chột dạ nhìn cái nồi đất thô sơ sắp cạn đáy kia, ho nhẹ một tiếng, lại nhìn cái đĩa dưa xào sợi vô cùng ngon miệng kia không biết làm thế nào.
Lúc nãy trên xe ngựa Tiểu Mỹ Nhân bị ép làm một hồi vận động kịch liệt đã đói bụng lắm rồi, bèn ôm một bát lớn xì xà xì xụp húp canh và ăn mì đến sung sướng đê mê.
Ừm, đúng là rất ngon.
Mắt Tiểu Mỹ Nhân sáng lấp lánh, cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ dính bẩn lên khỏi tô, ợ một cái: "Cha ơi, con muốn ăn bánh nướng mặn* không nhân!
*Canh mướp trứng chân giò hun khói
Mướp thanh đạm mềm mại, chân giò thơm ngát mỹ vị, mì viên chỉ dùng lòng đỏ trứng và mì, màu vàng óng ánh, cắn một miếng trong miệng thơm ngon ngọt mát, nhai là không ngừng, càng nhai càng thơm.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
*Bánh nướng mặn không nhân
Mông Tiểu Mỹ Nhân căng thẳng, cảnh giác cắn bánh quay đầu lại nhìn hắn, như một chú mèo nhỏ bị tóm lấy đuôi.
Bánh nướng mặn không nhân vàng xốp giòn rụm ăn với dưa muối xào cay, hành thái sợi ngọt ngọt xen lẫn dưa muối, có mùi vị vô cùng thơm ngon.
*Dưa muối xào cay
Đại Tra Công nghi ngờ nhìn cái bát từ mì đến mướp đều là màu trắng kia, dùng đũa gạt gạt chân giò hun khói trong bát của mình, thử thăm dò húp một hớp canh nhỏ.
Bình luận