Chương 27: 27
Vốn là Lâm đại thiếu gia còn ở bên cạnh nghiến nghiến cắn cắn răng căm tức họ Chung cầm thú kia ăn vụng đệ đệ bảo bối của mình, không ngờ bị kêu tên, tâm tình lập tức như mặt trời mọc vào tháng 5, cực kỳ xán lạn. Hắn nghiêm nghị trả lời:
n đem người ôm vào trong ngực, đau lòng động viên.
*tổ chức gián điệp của Nhật Bản được thành lập vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20,
Chẳng biết vì sao, mở ra văn kiện thì Lâm Thu Ngôn tay có nhẹ nhàng run run.
Lâu Cảnh...Chết rồi?!
"Đại ca, ca mau nhìn xem trong thư phòng có mất đồ vật trọng yếu không!"
Mấy người trầm mặc một chút, cuối cùng vẫn là Chung Bùi Vi�
Sự thực này khiến Lâm Thu Ngôn khó có thể tin, bạn tốt từ nhỏ của mình liền như vậy lặng yên không một tiếng động biến mất, nhưng thân phận Lâu Cảnh lại bị một kẻ xa lạ thay thế được?!
Chung Bùi Vi�
Lâm Thu Ngôn giật mình ngồi dậy, nắm lấy tay Chung Bùi Vi�
"Thu Ngôn yên tâm, đại ca sao sẽ đem đồ vật trọng yếu đặt ở thư phòng không người trông giữ, thứ Lâu Cảnh lấy đi chính là một chút tin tức không quá quan trọng."
Thời điểm Lâm Thu Ngôn tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trên giường, xung quanh là đại ca đại tẩu, Ôn Lãng, cùng Chung Bùi Vi�
Chung Bùi Vi�
"Thật ra Lâu Cảnh chân chính từ 5 năm trước trong một sự kiện bắt cóc đã chết rồi, mà Lâu Cảnh hiện tại là Bình Dã Hạo."
"Chỉ có thể coi là nửa người Nhật Bản." Chung Bùi Vi�
"Thu Ngôn, Thu Ngôn." Chung Bùi Vi�
n nhìn người yêu trắng bệch mặt, có chút không đành lòng, có điều sự thật chính là sự thật, hắn chỉ có thể tiếp tục tự thuật:
n ra hiệu cho Ôn Lãng đem một văn kiện đưa cho cậu.
n....
"Lâu Cảnh! Lâu Cảnh! Hắn vẫn ở che dấu thân phận! Hắn không phải người tốt! Hắn trộm đồ vật trong thư phòng đại ca!"
Lâm Thu Ngôn hiện tại muốn đem sự tình làm rõ ràng, nơi nào còn có tâm tình cùng nam nhân ôn tồn. Cậu thô bạo đẩy Chung Bùi Vi�
"Không có chuyện gì rồi, không có chuyện gì rồi, chúng ta đều biết. Thu Ngôn ngoan...."
Văn kiện bị mở ra thì trên giấy trắng mực đen rõ rõ ràng ràng truyền đạt tin tức khiến Lâm Thu Ngôn thấy hoa mắt.
n ngồi ở bên giường ôn nhu gọi.
"Đặc Cao Khóa*: Bình Dã Hạo", bên cạnh còn đính kèm bức ảnh của Lâu Cảnh.
n có chút do dự nói,
n ra, quay đầu nhìn Lâm Thu Minh hỏi:
"Vậy thì tốt." Lâm Thu Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Có điều nhìn bọn họ cũng không hề tỏ vẻ kinh sợ, là đã sớm biết Lâu Cảnh có vấn đề à?
Lâm Thu Ngôn nhíu mày hỏi: "Lâu Cảnh đến cùng là thân phận gì?"
Đại não Lâm Thu Ngôn xuất hiện hỗn loạn,
n, kích động gọi:
Nghĩa là Lâu Cảnh chưa hề mang cậu đi?
"Đây, chuyện gì thế này? Lâu Cảnh là người Nhật Bản?"
Bình luận