Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 11: 11

Đông Yết lặng đi. Cậu luôn nghĩ rằng khái niệm sủng vật không khác " tù nhân" là bao, chỉ là cậu sẽ không bị bạo lực đến chết. Vương Giải lại xoa nhẹ tóc cậu. Đông Yết không biết tại sao anh lại làm vậy, việc đó rất thú vị sao? Cậu ngước đôi mắt sâu không đáy nhìn anh, khẽ nói.

Khuyên Ngưu thở dài, cô biết trong giới thượng lưu thì việc có bên cạnh một sủng vật là bình thường, nhưng tại sao phải là nam nhân cơ chứ?

Đông Yết nghĩ đêm nay Vương Giải kia sẽ không về phòng. Cậu tự hỏi anh sẽ làm gì khi anh cùng một nơi với tiểu thư họ Khuyên kia, dù sao cũng là tình nhân xa cách đã lâu a. Có thể đêm nay hai người họ sẽ rất nồng nhiệt... Mà, ai quan tâm chứ?! Đêm nay cậu sẽ được ngủ một mình, một mình trên chiếc giường king size thoải mái này. Chỉ cần thế thôi cũng đủ hạnh phúc rồi, cậu cười ngu ngơ. Cậu ngã xuống giường, rúc người vào chiếc chăn mềm mại.

Cậu quay lại, Vương Giải đã đứng sau cậu từ lúc nào. Thân nhiệt của anh rất lạnh, khiến cậu không hề cảm nhận được sự hiện diện của anh. Hoặc có thể cậu đã quá tập trung vào suy nghĩ của bản thân.

- Một mình em vẫn không đủ sao?

- Em đang suy nghĩ về việc gì sao?

***

- Cô ấy đã biết cậu là sủng vật của tôi, có thể cô ấy cảm thấy bị đe dọa.

Truyện ra lâu vì thớt phải tựu trường a. từ lúc này trở đi sẽ rất bận, nhưng vẫn sẽ cố ra chương mới đúng hạn a.

- Anh không thích nam nhân đúng không?

- Đêm nay tôi muốn làm tình cùng em, đừng cố đuổi tôi đi.

Tại một căn phòng sang trọng khác, Vương Giải vẫn thản nhiên đọc nốt tờ báo hôm nay. Tờ báo ấy thuộc tòa soạn của Đông Yết, có vẻ bọn họ vẫn hoạt động bình thường. Vài ngày trước cấp trên của cậu có gọi cho anh, nhưng cũng chỉ hỏi vài câu rồi thôi. Vương Giải cũng không nhận được gọi nào từ người thâncủa cậu, có thể cậu sống xa nhà, hoặc có thể cậu không có thân nhân. Mãi đắm chìm trong suy nghĩ về Đông Yết, anh đã quên mất sự hiện diện của cô gái đang giận dỗi nằm trên giường nhìn anh.

- Không, chỉ hứng thú với mỗi cậu ta.

- Ừ, cậu ấy là sủng vật của anh sao?

-... Không phải các người là tình nhân xa cách đã lâu sao?

Khuyên Ngưu lớn tiếng, trên mặt không lộ một chút kinh sợ, Vương Giải ngước mắt lên nhìn cô, bình thản.

- ... Em không sợ.

- Em không nên hỏi vớ vẩn như vậy.

- Em biết cậu ấy?

Đã bốn mươi phút trôi qua, Đông Yết vẫn không thể chợp mắt. Cậu lăn qua lăn lại như bánh rán trên chiếc giường rộng, rồi quyết định ngồi dậy vì chán nản. Có vẻ lúc chiều cậu đã ngủ hơi nhiều. Đông Yết đứng trước chiếc cửa lớn dẫn ra ban công, cậu nhìn được những ánh đèn lung linh phái xa, nơi này có thể nhìn được trung tâm của Los Angeles... Cậu thở dài, cậu đã ở đây được một tuần rồi, việc tra tấn không còn nhưng Vương Giải vẫn dùng tình dục giày vò cậu mỗi đêm. Từ ngày bị anh đưa đến đây, cậu đã không còn tìm thấy khoái cảm dục vọng.

- Không ai cả.

- Có thể.

- Anh có hứng thú với người đồng giới sao?

Vương Giải nhận ra sự ngập ngừng của cô, nhưng anh không nói gì thêm. Căn phòng chìm vào yên tĩnh lần nữa.

- Ừ, nhưng phụ nữ luôn như vậy.

- Em là sủng vật của tôi, sao tôi có thể để em đi?

- Chỉ là ở mãi nơi này thật chán.

Anh ném cậu xuống giường, điên cuồng xé đi áo phông mỏng. Đông Yết biết rằng cậu đã vô tình đánh thức dã thú đang ngủ yên trong anh.

- Chuyện này mà vớ vẩn sao?

- Em sợ bị cậu ấy thế chỗ?

Cậu ngập ngừng, cậu không hiểu tại sao cậu lại có thể lớn mật hỏi như vậy khi anh đã bảo không thích. Anh nhận ra tiểu sủng vật đang run lên, liền ôm cậu vào lòng.

Nét mặt của Vương Giải vẫn vô cảm, mắt vẫn không rời trang báo mục thời sự.

Cậu nhắm mắt. Anh không thích nam nhân, nhưng sao lại làm tình cùng cậu, còn đem cậu nhốt ở đây và biến cậu thành sủng vật của anh? Anh không có quan niệm giới tính trong tình dục sao? Đông Yết cảm thấy tim khẽ đau, anh không biết cậu là người đồng tính, không biết cậu thích nam nhân...

***

- Không thích.

- Anh đang suy nghĩ về ai thế?

- Sao vậy?

Vương Giải nghiêm mặt. Anh đưa tay siết nhẹ cổ cậu, giọng lạnh đi rất nhiều.

- Sao anh không ở cùng Khuyên tiểu thư?

- Là cậu trai trong phòng của anh đúng không?

- Ưm, không sao. Tôi muốn ngủ. Anh về ngủ cùng Khuyên tiểu thư đi, tôi nghĩ cô ấy sẽ buồn nếu không có anh ngủ cùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...