Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 13: 13

Trong xe vẫn vang lên giọng của Triệu Húc Đông: "Thật khó khăn, boss lớn của tôi cuối cùng cũng chịu đi ra ngoại."

Giọng Phương Lạc Bắc nguy hiểm: "Cậu không nói lời nào cũng không ai nói là cậu đã chết."

Phương Lạc Bắc hừ nhẹ, Triệu Húc Đông nhanh chóng bắt được: "Đúng! Chính là như vậy! Chính là giọng điệu khinh thường lạnh lùng như vậy"

phép, ảm đạm và sạch sẽ.

Nếu Triệu Húc Đông đang ở đầu bên kia điện thoại mà đang ngồi trên ghế phụ thấy được vẻ mặt này của anh, chắc hẳn hắn sẽ phát điên lên kiểu: Trời đất ơi! Thiên địa ơi! Ông chủ tôi biết cười saooo!

Ánh mắt Phương Lạc Bắc nhìn sang kính chiếu hậu bên trái, hình ảnh thiếu niên hiện trên đấy dần đần đi xa.

Xe cuối cùng cũng đi qua hồ nhân tạo, khách sạn mười ba tầng lọt vào tầm mắt.

Giản Lâm đem đoạn đối thoại ngẫu nhiên này trở thành sau khi ngẫu nhiên gặp liền thuận miệng hàn huyên, tuy rằng cũng chỉ mấy lời khách sáo.

Giản Lâm không có ý định đứng chờ đối phương nói chuyện điện thoại xong rồi tiếp tục tám nhảm, người nam nhân trong xe mới vừa cầm điện thoại, cậu liền gật gật đầu, rời đi.

Tôi tới đóng phim. Lời nói mà anh mới vừa nghe được cách đây không lâu đã chấn động lỗ tai.

"Đóng phim gì?"

Nhưng câu hỏi đóng phim gì này thật sự cậu không thể nói, cũng sợ rằng người đàn ông trước mắt này cũng không thèm để ý cậu đóng phim gì đâu.

Triệu Húc Đông giọng tiện, cười hề hề nói: "A! Cảm giác quen thuộc này! Mắng tôi đi, nhanh, tiếp tục mắng, anh như vậy mới khiến tôi cảm thấy giống như sếp của tôi."

Phương Lạc Bắc liếc nhìn rồi thu hồi ánh mắt, hỏi: "Tiến tổ hết chưa?"

So với thân ảnh, giọng nói lại càng quen thuộc hơn: Lịch sự, l�

Chương 13:

Nhắc tới công việc, Triệu Húc Đông lập tức trở nên đứng đắn: "Nếu tôi nhớ không lầm, thì hôm nay là cuối cùng để tiến tổ. Nhưng mà Vương đạo thông báo phải tr�

Cùng lúc, giọng của Triệu Húc Đông bên đầu kia điện thoại vang lên: "Anh đến đâu rồi?"

Phương Lạc Bắc không biết nghĩ đến cái gì nhưng ánh mắt anh lại lần nữa nâng lên, nhìn thoáng qua tòa nhà cao tầng trên vùng đất hoang vui phía bên trái.

Bấm kính cửa sổ lên, Phương Lạc Bắc thu hồi tầm mắt: "Tới rồi." Nói xong liền nhấn ga, ném điện thoại qua một bên, tiếp tục lái xe.

Triệu Húc Đông nổi da gà, cao giọng nói: "Nhưng tôi tiện như vậy đấy!"

một ngày, anh ấy còn đang ở trên máy bay, chắc là ngày mai sẽ tới."

Phương Lạc Bắc lại là một tiếng hừ nhẹ, Triệu Húc Đông: "Đúng vậy, chính là như vậy." Hưởng thụ nhưng lại nghe như thở dại: "A, quen thuộc! Thoải mái!"

Khỏe môi Phương Lạc Bắc khẽ cong lên, đáy mắt hiện lên cảm xúc vui vẻ, cười một cái thật nhẹ.

Đóng phim......

Âm thanh Phương Lạc Bắc không trầm không cao, chậm rãi: "Qua năm mới rồi não cậu vẫn chưa được lắp vào sao?"

Giản Lâm chuẩn bị nói vài câu cho qua, ngay lúc cậu tính nói thì điện thoại của Phương Lạc Bắc vang lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...