Chương 24: 24
n viên? Quá ngoan độc quá độc ác!
Một người đi đến xem vết thương của Giản Lâm, một người cầm lấy con dao trong tay Trần Dương, Hoàng Minh bị mỗi người một bên dựng dậy ——
n chung với anh ấy đấy, rồi sao?"
Đúng lúc này, ở hành lang truyền đến tiếng bước chân, nghe động tĩnh chắc là có không ít người.
Giản Lâm ngược lại trở thành người bình tĩnh nhất trong bốn người, bàn chân dẫm lên cái miệng bẩn thỉu, tầm mắt chuyển sang hướng người tới ——
Hoàng Minh giận trợn tròn mắt: "Lạc Bắc ——! Phương Lạc Bắc ——!"
Giản Lâm đột nhiên nghĩ lại câu nói của mình vang trên hành lang: "Tao ngủ với anh ấy."
Quá độc ác, hoá ra lúc trước đánh bọn họ chỉ như đang chơi đồ hàng.
Lúc mới nhìn, Giản Lâm xác định bản thân không hề nhìn lầm, trong mắt Phương Lạc Bắc lộ ra vài phần ý cười. Tuy rằng ý cười đó chỉ thoáng qua mà thôi.
Làm xước mặt di�
Khi Giản Lâm lên mười tám, không biết khi nào đã dưỡng ra tật xấu: Vừa giận liền nói rất nhiều.
"Tao chính là phải nhận vai di�
n viên chính có vết thương ở mặt làm sao còn quay được?
Vân Dao, Khâu Soái lúc này mới ý thức được vì sao Hoàng gầy đến tìm trả thù Giản Lâm —— di�
Vân Dao cùng Khâu Soái đứng một bên nhìn qua phía tường, Trần Dương nhìn thấy người đến đầu tiên Phương Lạc Bắc, phảng phất như cuối cùng cũng tìm được cơ hội nói chuyện với nam thần, giơ tay chỉ người dưới mặt đất: "Chính là hắn!"
n viên chính, chính là muốn di�
Giản Lâm: "......" Ổn mà.
Giản Lâm ngắt câu nào dẫm câu đấy, càng nói càng dùng thêm lực, dẫm đến mức cái miệng dơ bẩn dưới lòng bàn chân mình đã chảy đầy máu.
Trần Dương: "Chính là anh ta đột nhiên chạy ra, còn cầm dao hướng về phía mặt Giản Lâm!"
Nói xong liền cầm con dao bạc trên mặt đất lên.
Những bát dơ Hoàng gầy ném lên người cậu, cậu cũng lười duỗi tay phủi cái bát dơ ấy, chỉ muốn xuống phần cống rãnh ấy dẫm lên vũng bùn rồi bắn ra một vũng bùn lớn.
"Tao cứ giả vờ đấy."
Phương Lạc Bắc thờ ơ, nghiêng người để bảo vệ kéo người đi.
Nhìn đến mức Trần Dương đứng bên cạnh cũng nhíu mày.
Phương Lạc Bắc không nhìn Hoàng Minh, anh đang nhìn cậu.
Hắn ra nhìn Phương Lạc Bắc, phun ra một ngụm màu, trong lòng đầy căm hận: "Năm đó nếu không phải là tao! Thì cái tay mày đã sớm bị giẫm nát!"
"Tao cùng với anh ấy kẻ xướng người hoạ, hợp tác với nhau mày nhìn không cam lòng sao?"
"Thế nhưng đây vẫn nhận đấy, có gì không dám nhận."
"Tao ngủ với anh ấy, mày có ý kiến sao?"
Thế nhưng rất nhanh, không đợi Phương Lạc Bắc nói gì, nhân viên an ninh đi phía sau đã nhanh chóng thu dọn hiện trường.
Bình luận