Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 22: 16. Độc giả: Tôi không phản bội anh

.

.

.

Đỗ Trạch chưa từng nghĩ là tai mình sẽ có vấn đề. Khi bị phát hiện có chỗ bất ổn, cha mẹ đã đưa cậu đến bệnh viện, qua kiểm tra biết được cậu bị khiếm thính. Đỗ Trạch rất hoảng hốt khi thấy cha mẹ chuẩn bị máy trợ thính cho mình. Chỉ chớp mắt một cái mà cậu trở thành một người khuyết tật?

.

Cậu ta dường như đang bắt chước cái gì đó, đã thế còn ác ý to giọng lên. Tiếng nói chói tai lại còn khó nghe vang lên khiến mọi người cười oang oang.

Vì thế, Đỗ Trạch đã trốn tránh, cậu không muốn đeo máy trợ thính. Cậu giả vờ như mình không có chuyện gì rồi bắt đầu trở lại cuộc sống thường nhật. Nghe không rõ, cứ mỉm cười; phản ứng không kịp, cứ mỉm cười; khi những người khác cười nói gì đó với cậu, cậu luôn giữ nụ cười trên mặt. Cậu không biết là lời nói của mình càng ngày càng không rõ ràng, ngữ điệu và âm lượng cũng bị sai lệch.

Đỗ Trạch đẩy cửa, tiếng cười lập tức im bặt, mọi người ngây ngốc nhìn Đỗ Trạch đang đứng ở cửa. Đỗ Trạch cứ thế bước đến chỗ ngồi của mình, sắc mặt bình tĩnh. Những người đó nhìn nhau, không biết đoạn đối thoại vừa rồi có bị Đỗ Trạch nghe được không.

“Đúng thế! Khi tớ nói cậu ta là đồ ngu ngốc, cậu ta cũng chỉ cười ngây ngô.”

“A Trạch chính là một tên ngốc, luôn thích cười ngây ngô, lời vừa nói ra đã khiến người khác cười nhạo gần chết.”

.

.

.

Đỗ Trạch là một tên ngốc, luôn là như vậy. Lúc tai cậu chưa bị gì thì cậu đã ngốc từ trong ra ngoài rồi; sau khi đeo máy trợ thính, bề ngoài cậu trở nên bí hiểm, nhưng bên trong vẫn ngốc đến bất trị.

Lỗ tai cậu không phải bị bệnh từ lúc mới sinh, mà sau khi lên trung học mới có một vài dấu hiệu. Bởi vì nó đến quá chậm, cho nên ngay cả Đỗ Trạch cũng không nhận ra được. Cậu chỉ cảm thấy đôi khi người khác đang nói chuyện, cậu ngày càng khó theo kịp. Vì thế Đỗ Trạch chỉ có thể bảo đối phương lặp lại, cứ thế qua nhiều lần, Đỗ Trạch phát hiện mọi người dường như không thích nói chuyện với mình nữa.

“Làm lại một lần nữa đi!”

.

“Các cậu thật là! Thầy giáo đã dặn phải quan tâm đến người ‘khuyết tật’ cơ mà.”

.

.

.

Đã từng có một đứa trẻ, nó hay bị một đám trẻ khác cười nhạo, vì thế nó bắt đầu trở nên ngu ngốc.

.

.

Đỗ Trạch bắt đầu ngộ ra, nếu người khác đang nói chuyện mà mình cắt ngang lời họ rồi bảo họ lặp lại, đổi lại là cậu cũng sẽ thấy rất phiền phức. Nhưng nếu phản ứng không kịp thì làm thế nào? Tên ngốc kết luận: lúc này, chỉ cần mỉm cười là được.

Vì thế, bệnh tình ngày càng xấu hơn, Đỗ Trạch rốt cuộc cũng phải đeo máy trợ thính lên. Ngày đó, cậu đứng ngoài cửa phòng học, trong thế giới đã lâu không có tiếng động, cậu nghe được người bạn thân nhất của mình đang đùa giỡn với những người khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...