Chương 13: 13
A Phong lúc đó nghe không hiểu lời phụ thân nói, mãi đến lúc ông vì bệnh dịch mà qua đời. Khi ấy bệnh dịch bùng phát từ một ngõ nhỏ đầy rác rưởi mà những tên ăn mày hay ngủ nghỉ, lan ra cực kì nhanh. Đám quan lại đóng chặt cửa nẻo ở trong phủ đệ sừng sững hưởng phúc, bọn phú thương thì nhân lúc này đẩy giá gạo lên cao chớt vót, dân chúng càng khổ sở ai oán. Mà phụ thân của A Phong cũng nhi�
Ngày ấy Nặc Phong chỉ đến chậm hơn Hữu Tư Tuyệt hai canh giờ, vậy mà khi vào được đại điện của Ma giáo hắn chỉ thấy được Hữu Tư Tuyệt ôm chặt lấy thân xác đã không còn độ ấm của Cẩm Ngân.
Đau khổ..
Cẩm Ngân... Sư tôn...
Tiếng khóc này...hắn nghe ở đâu rồi nhỉ?
m bệnh, mẫu thân từ một phu nhân an nhàn trở thành một thiếu phụ tiều tụy, trong mùa đông lạnh buốt phải đi giặt từng chậu quần áo, rửa từng đống bát để lấy tiền mua thuốc cho phụ thân, thân thể của bà cũng ngày một héo mòn cuối cùng vẫn chỉ bất lực khóc rống đưa ti�
Mẫu thân cũng qua đời ngày hôm sau.
n trượng phu vào một đêm bão tuyết.
Chính là tiếng khóc này....
A, không nhớ nữa...
Không can tâm...
" Sau này nếu có cơ hội thanh danh, hãy dốc lòng phò tá một vị minh quân biết yêu thương dân chúng"
" A Phong, con phải nhớ, cha có thể nghèo cả đời chứ nhất quyết không chịu đeo danh xấu ngàn đời như đám ô hợp kia."
Nặc Phong mờ mịt nhìn ngươi mình từng gọi là tam sư huynh giờ đã là trở thành giáo chủ một phái đang run rẩy gào khóc ôm lấy thi thể của sư tôn giống như một đứa nhỏ yếu đuối.
Nặc Phong không biết bản thân đứng nhìn cảnh đó bao lâu, Hữu Tư Tuyệt khóc đến mức giọng trở nên khàn đặc.
Thời gian bên ngoài giống như ngưng đọng lại, bên tai chỉ còn tiếng khóc rầm rì.
A Phong năm ấy đã bảy tuổi, hắn ngồi thu mình trong góc phòng ở bên cạnh chậu than đã lạnh buốt, đôi tay đã nổi mụn bọc vỡ ra hôi thối, hắn cũng đã nhi�
m bệnh. Hắn không khóc không nháo, ngơ ngẩn nhìn hai cỗ thi thể đã bốc mùi thối rữa bâu đầy ruồi bọ, một đứa trẻ non nớt phải tận mắt chứng kiến phụ mẫu của mình chết ngay trước mặt, cái chết đến từ từ rồi đột ngột làm hắn không biết phải phản ứng ra sao. Hắn ngồi ở đó không biết bao lâu, đến khi cố gắng cử động tay chân đã cứng đờ vì lạnh, hắn dập đầu ba cái với hai thi thể ở trên giường rồi đứng dậy rời đi.
Cái năm chiến hoả liên miên không ngừng chia cắt khắp lãnh thổ đất nước, đạo tặc nổi loạn khắp nơi. Khi ấy A Phong mới có bốn tuổi, cha hắn vốn là một quan thanh liêm nên bao năm chìm nổi chốn quan trường cũng chỉ dư ra được một khoản tiền mua hai cỗ quan tài tốt, ông dùng cả đời cống hiến cho triều đình, kết quả chỉ có thể giương mắt nhìn nội bộ triều đình quan lại mục nát từng ngày. Hoàng đế hoang dâm vô độ, triều thần tham lam bóc đi từng miếng thịt của dân chúng để thoả mãn thói xa xỉ khốn nạn của bọn chúng.
Uất hận..
Thật sự...chết?
Bình luận