Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 17: 17

Nói không chừng Lý Thiệu Quân căn bản chẳng có loại ý nghĩ này, hắn ta nhiều người thích như vậy, sao có thể đi hôn cậu, một tên nam sinh.

Xem ra hắn biết rất ít về Diệp Phồn, cậu ta sợ độ cao, vẫn luôn phối hợp đi theo hắn, sợ hắn thất vọng, chỉ càng làm hắn tự trách và đau lòng hơn, thật là tiểu ngốc nghếch.

Đến khi trong lồng ngực không còn người, hắn mới thanh tỉnh, nhìn Diệp Phồn ảo não đứng đó cúi đầu, mặt hồng hồng, lại trộm ngắm hắn, thật giống cô vợ nhỏ thẹn thùng.

Đương nhiên hắn cũng thấy được Diệp Phồn vô thố cùng bất an, biết chính mình đem người ta dọa sợ.

"Còn có, cũng không cao lắm, chỉ cần lúc đi cầu thang không nhìn xuống dưới thì không sao."

Diệp Phồn phiền muộn, tự trách mình từ khi nào tự luyến đến vậy.

"Không phải, chủ yếu là ở đây quá cao, nên không giữ được thăng bằng". Diệp Phồn có chút nói không nên lời, ở đây mới là tầng sáu, nhưng là đứng lâu mỏi chân lại còn hơi hoa mắt nên mới loạng quạng.

Lý Thiệu Quân làm người rất chính trực, căn bản không có cái ý nghĩ như mình tự luyến.

Đều là nam sinh, Lý Thiệu Quân sao có thể chủ động hôn cậu.

Tuy rằng đây là phản ứng trong dự kiến, như hắn vẫn có chút mất mát, xem ra từ nay về sau còn như thế dài dài.

Vì trấn an Diệp Phồn, Lý Thiệu Quân lên tiếng trước đánh vỡ trầm mặc, không hề đề cập đến chuyện vừa rồi, hỏi: "Cậu không sao chứ, có phải ở đây hóng gió đên ngốc luôn rồi không, chân nọ giẫm chân kia... chân có bị sao không?"

Lý Thiệu Quân cũng là trong nháy mắt lại được đụng chạm đôi môi mềm mại kia, hôn mê đến choáng váng, mới không quan tâm mà muốn tiếp tục.

Cậu có phải là tưởng tượng quá độ, vừa nãy chỉ là sự cố ngoài ý muốn.

Cho nên Diệp Phồn mới không nghĩ hiện tại lại vì sợ độ sao run chân đến suýt ngã còn bị đau chân...

Về vấn đề an toàn của Diệp Phồn, Lý Thiệu Quân khôi phục vẻ mặt đứng đắn nói: "Thể chất cậu cũng rất đặc thù, nên càng phải chú ý, biết không?"

Bằng không chỗ cậu ở là tầng năm, nếu mỗi ngày đều sợ thì không phải mỗi ngày đều ngã sao.

Lý Thiệu Quân thở dài, đi qua sờ sờ đầu, ngữ khí ôn hòa: "Đồ ngốc, nếu sợ độ cao thì nói với tôi, tôi cũng không chê cười, không đưa cậu lên đây". Hại cậu thiếu chút nữa xảy ra chuyện.

Động tác của Diệp Phồn hoàn toàn là theo bản năng, chờ phản ứng lại rồi thì phi thường hối hận!

Diệp Phồn đỏ mặt trộm liếc Lý Thiệu Quân, hi vọng người kia không bị mình dọa sợ, càng đừng ghét bỏ mình.

Diệp Phồn cảm thấy bản thân quả nhiên nghĩ nhiều, Lý Thiệu Quân vẫn bình tĩnh như không có gì cả thế kia, chứng tỏ trong lòng mình với hắn đều suy nghĩ khác nhau.

Ngữ khí vừa có điểm lo lắng lại xen chút trêu chọc.

Bất an quanh quẩn trong lòng Diệp Phồn tiêu tán, thấy Lý Thiệu Quân có chút tự trách, chớp chớp mắt, chân thành nói: "Tớ rất thích nơi này, cảm ơn cậu, Lý Thiệu Quân!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...