Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 33: 33

Không biết có phải trong lòng Diệp Phồn không còn bi thương hay không, mưa cũng nhỏ dần, cuối cùng là tạnh.

Lý Thiệu Quân dùng thanh âm trầm thấp khàn khàn nói: “Nam nhi đổ máu không đổ lệ, chỉ là lúc đó thương tâm chưa tới, cậu nếu thương tâm thì cứ việc khóc đi, cậu có khóc đổ cả tường thành thì tôi cũng sẽ không cười cậu, ai dám cười cậu, tôi sẽ cho kẻ đó biết tay, cho nên không cần cảm thấy mất mặt”.

chịu nhiều, khóe miệng hơi giơ lên.

Cậu cho rằng bản thân bị cả thế gian ghét bỏ, giống như một cơn gió không biết đi đâu về đâu, hóa ra còn có người nguyện ý bồi cậu, nguyện ý cho cậu một cái nhà.

Lý Thiệu Quân đứng vững vàng ở nơi đó, làm chỗ dựa che chở cho Diệp Phồn, tùy ý cậu phát tiết ủy khuất cùng bi thương từ sâu trong nội tâm.

Nhìn Lý Thiệu Quân bồi cậu trong mưa, Diệp Phồn nghĩ đời trước nhất định là cậu đã cứu vớt toàn thế giới, mới có thể may mắn cùng Lý Thiệu Quân trở thành bằng hữu.

Nhìn Diệp Phồn run run bả vai, hắn cũng phi thường đau lòng, phi thường muốn biết rốt cuộc đã xảy ra cái gì, chính là hắn hiện tại chỉ có thể làm bạn, chỉ có thể chờ Diệp Phồn chủ động đem sự tình nói ra...

Qua một hồi lâu, Diệp Phồn mới ý thức được bản thân vẫn còn ở trong lòng Lý Thiệu Quân, phi thường ngượng ngùng, dùng đôi tay nhẹ nhàng chống lên bờ ngực rắn chắc kia, lui một bước nhỏ.

Lý Thiệu Quân biết tâm tư nhỏ này của Diệp Phồn, cũng tự nhiên buông lỏng hai tay, muốn ôm về sau còn rất nhiều cơ hội, hiện tại chủ yếu là đem người về nhà nuôi trước cái đã.

Lý Thiệu Quân thật sự đau lòng, không ngừng bên tai cậu nói: “Cậu sẽ không phải không có nhà, cậu còn có tôi, tôi nguyện ý làm người nhà của cậu, vĩnh vi�

Diệp Phồn vì câu nói trên mà nước mắt càng rơi nhiều, chính là trên mặt đã không còn bi thương, khóe miệng giơ lên, dù khóc nhưng đều mang ý cười.

Lý Thiệu Quân sợ cậu không tin, đôi tay đỡ hai vai cậu, trịnh trọng nói: “Diệp Phồn, về sau tôi chính là người nhà của cậu, cùng tôi về nhà đi!”

Phát tiết một hồi, Diệp Phồn khôi phục một ít lý trí, mưa tuy rằng lớn, nhưng lần này rõ ràng cậu nghe được Lý Thiệu Quân trịnh trọng hứa hẹn bên tai, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Lý Thiệu Quân .

Diệp Phồn nâng tay lau nước mắt trên mặt, cố nén không cho mình tiếp tục khóc, cậu không nên khóc, kì thực cậu là một người may mắn.

Nhớ tới chính mình vừa rồi ghé vào lòng Lý Thiệu Quân rồi gào khóc, Diệp Phồn thấy mình không còn mặt mũi nào mà gặp người nữa.

n sẽ không rời xa cậu”.

Lý Thiệu Quân nhìn Diệp Phồn lần này thật sự nín khóc thì mỉm cười, trong lòng cũng d�

Lý Thiệu Quân rõ ràng vẻ mặt nghiêm túc còn cố ý chọc cậu cười, kỳ thật cái này từ miệng Lý Thiệu Quân nói ra thật lạnh, nhưng cậu vẫn là bị chọc cười, đôi mắt hơi hồng như hoa đào cong cong, khóe mắt mang theo ý cười.

Lý Thiệu Quân thấy Diệp Phồn cười, trên mặt cũng mang theo ý cười, ôn nhu nhìn cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...