Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 12: 12

"Anh không biết thằng nhãi này đâu, trông nó con nít thế thôi nhưng xảo trá lắm, nó nghe tiếng anh nên định bấu víu làm thân đấy." nói rồi gã quay sang Ngải Đông Đông: "Mày muốn dựa dẫm cũng phải chọn người nghe chưa, dám xớ rớ vào anh em tao à, đ.m mày thích chết không?"

Nó trợn mắt nhìn Triệu Đắc Ý không biết phải nói gì, đến khi Triệu Đắc Ý định lên tiếng thì Ngải Đông Đông vội vàng co cẳng bỏ chạy, Triệu Đắc Ý chồm đến bên cửa sổ, chỉ tay quát gọi nó: "Mày quay lại đây."

Ngải Đông Đông cười khan, nó xuống giường xỏ chân vào dép, Khải Tử bảo: "Đi nhà ăn ăn đi không là hết cơm đấy."

Triệu Đắc Ý rút di động ra gọi một cuộc, chỉ một chốc sau Trịnh Dung đã xuất hiện, gã thở hồng hộc dừng bước bên cạnh cửa sổ. Triệu Đắc Ý chỉ Ngải Đông Đông, bảo: "Tiểu Trịnh lại đây, tống thằng này vào phòng tối cho nó một bài học."

Chu Cương ngẩng lên, Ngải Đông Đông thì nhoài người ôm bậu cửa sổ, bấy giờ nó mới sợ xanh mặt.

u, có tí hơi men nên mặt gã đỏ bừng, gã lè nhè ngoắc tay: "Mày đưa đầu ra đây."

"Ngải Đông Đông, con là Ngải Đông Đông ạ." Ngải Đông Đông đỏ mặt đáp.

"Anh em tao không biết cả tên mày mà mày dám gọi ba nuôi à?" Triệu Đắc Ý chế gi�

Chu Cương cười khẩy, đưa mắt nhìn qua cửa, hỏi: "Mày tên là gì?"

Giọng không to lắm nhưng nghe đầy uy hiếp, đúng là miệng nhà quan có gang có thép. Ngải Đông Đông đành ngoan ngoãn quay lại, cúi gằm mặt đứng cạnh cửa sổ.

"Dạ." Ngải Đông Đông đáp rồi tự quay về xưởng, gần về đến nơi nó chợt nghĩ đã bị thương thì thôi lười một tí, về đánh một giấc cũng được.

Nó bưng khay cơm của mình đến cạnh cửa sổ, cười hì hì gọi: "Chào ba nuôi, ba đang ăn ạ."

Thì ra ngồi ở đó không chỉ có mình Chu Cương mà còn cả lão Triệu Đắc Ý trời đánh thánh đâm nữa.

Ngải Đông Đông vội vàng cầm khay cơm đi, đến nhà ăn đã không còn mấy người. Cơm hôm nay không ngon lắm nên còn dư nhiều, không có đồ ăn mặn chỉ có bắp cải với đậu phụ, nấu như luộc, không có tí dầu mỡ nào. Bới mấy miếng cơm vào miệng đã nuốt không vô nữa nên nó đưa mắt ngó quanh, lại phát hiện ra Chu Cương ngồi ở cái bàn trong góc, bên kia cửa sổ.

Không biết gã định làm gì nhưng Ngải Đông Đông vẫn phải cắn răng bước lại gần, kết quả là vừa duỗi cổ ra đã bị Triệu Đắc Ý nện cho một cú, đầu nó bật ngửa ra đập vào song sắt, nó đau đớn hét lên. Chu Cương lên tiếng: "Lão Triệu, anh làm gì vậy?"

Triệu Đắc Ý quay sang hỏi Chu Cương: "Con nuôi anh à?"

Cơm của Chu Cương đương nhiên là được nhà bếp nấu riêng, có rượu có đồ ăn đàng hoàng, trông không khác gì cơm tiệm. Ngải Đông Đông chùi miệng đứng dậy, định thử mặt dày lần nữa.

Nó đi tới đó, gọi Trịnh Dung, Trịnh Dung đáp với lại: "Tự đi về đi."

Thế là nó quay lại buồng giam, trong buồng không có ai, nó trèo lên giường thản nhiên trùm chăn ngủ, lúc mở mắt ra đã đến trưa. Phạm nhân khác ăn xong lục tục về phòng, tiếng ồn ào làm nó tỉnh giấc, nó ngồi dậy dụi mắt thấy Hầu Tử mới vào, gã bảo nó: "Thằng này đúng là số hưởng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...