Chương 126: 126
Nói thật Chu Cương không cảm được nhạc trẻ, gã hay nghe những bài hát khá xưa còn phong cách ôm đàn hát nhạc tình mới mẻ này gã nghe thấy cũng được thôi, không rung động gì mấy. Gã chỉ cười cười, không đáp. Đúng lúc ấy thì có gã trai chừng ngoài hai mươi từ đâu xuất hiện, cầm một chén rượu mời Chu Cương: "Anh trai ơi, làm một ly nhé?"
Và Chu Cương đến đây cũng gặp hoa đào.
Chuyện là vầy, tối hôm đó họ ra ngoài đi dạo, đêm Lệ Giang rất đẹp, Ngải Đông Đông hào hứng lang thang khắp các cửa tiệm trên phố còn Chu Cương cầm máy ảnh theo sau chụp hình nó, rất ra dáng phó nháy có nghề.
Lúc ra khỏi một tiệm trang sức Ngải Đông Đông thấy bên cạnh đó có một quán bar.
Ngải Đông Đông từng này tuổi nhưng chưa đi bar bao giờ, nó muốn vào thử xem sao nhưng Chu Cương có vẻ rất dị ứng với mấy tụ điểm ăn chơi kiểu này, gã can nó: "Trong đấy lộn xộn lắm, đừng vào."
Ở một phương diện nào đó mà nói Chu Cương thực ra khá cổ hủ, gã sinh ra và lớn lên ở nông thôn, rượu chè nhậu nhẹt với gã là cơm bữa nhưng những nơi như quán bar, hộp đêm quả tình gã chưa từng bước chân vào.
"Ấy ấy, anh ơi anh ơi..." gã kia vội vàng chạy theo, đến chỗ được ánh đèn ngoài quán rọi sáng Ngải Đông Đông mới nhận ra gã nhuộm cái đầu phẩy line hồng hồng vàng vàng rất mốt, tai bấm lỗ xỏ khuyên, da dẻ trắng trẻo trông đúng kiểu người miền Nam. Vóc người gã cũng không to con, chỉ cao hơn Ngải Đông Đông một tí.
n nhạc sống, Ngải Đông Đông nhìn qua cửa cũng thấy được đèn màu lập lòe xanh đỏ bên trong, loáng thoáng có một ca sĩ ôm đàn ghi-ta hát trên sân khấu.
Chu Cương cũng bật cười vì câu nói của Ngải Đông Đông, gã kéo nó đi: "Thôi đi đi."
Gã trai kia cười cười, bảo: "Nể mặt nhau một tí đi mà."
Chu Cương đến sau lưng nó, cũng lẳng lặng đứng nghe, Ngải Đông Đông quay lại bảo gã: "Ba nuôi ơi, ổng hát hay nhỉ."
Có câu "cuộc đời là những chuyến đi", mà đi du lịch thì đôi khi là một hành trình lãng mạn, giữa miền đất xa lạ những con người xa lạ gặp gỡ nhau, thiên nhiên tươi đẹp điểm tô cho lòng người mơ mộng. Người ta bảo Lệ Giang là thiên đường của những cuộc kết đôi, nhiều người gặp nhau ở nơi đây rồi cả đời thương nhớ, cũng có khi chỉ là một đêm tình thoáng qua.
Gã kia cười phá lên rồi quay sang bảo Ngải Đông Đông: "Ái chà, sợ anh bỏ thuốc mê hay sao?"
Ngải Đông Đông đứng bên cạnh ngứa miệng chen vào: "Ai biết rượu của anh có cái gì."
Chu Cương hơi sửng sốt rồi lắc đầu: "Thôi, cảm ơn."
Ca sĩ hình như không còn trẻ, bài hát cũng là một bài mang giai điệu đồng quê da diết. Người đó hát nghe lôi cuốn đến lạ, nhiều ca từ Ngải Đông Đông không hiểu nhưng nó vẫn thấy thật cảm động. Một bài hát dành cho tình nhân, người tình không biết lúc này ở đâu chỉ có ca sĩ đang ngân nga ôm đàn nơi ấy.
Quán bar lúc này đang có biểu di�
Từ bé đến giờ Ngải Đông Đông chưa từng thấy ngoài đời có ai hát hay như vậy. Thế là thây kệ Chu Cương cản nó tí tởn chạy vù sang đó nhưng chỉ dừng lại trước cửa rồi ngóng cổ vào nghe hát.
Bình luận