Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 134: 134

"Không ăn thật à? Bánh bột xoắn nướng ngon phết đấy, hàng này nổi tiếng lắm, xếp hàng mãi mới đến lượt. Đây này, con nhìn mà xem." vừa nói Chu Cương vừa giở cái túi ra sát bên cạnh nó, mùi thơm phức lập tức bốc lên ập vào mặt Ngải Đông Đông, á đù lại cả xiên thịt dê nướng nữa!

"Không ăn bừa được thím ạ, dạo này con hay bị mụn lắm, phải ăn thanh đạm thôi."

"Bữa trước bà ạ, nhưng mà con dán băng vào đấy. Ba nuôi con đưa con đi khám ông lang Lưu rồi, ổng bảo uống thuốc Bắc thì khỏi nhưng con uống mấy bữa thấy đắng quá. Thà truyền nước biển còn hơn."

"Con mà sợ đắng thì bỏ thêm mật vào, nhà nhiều mật ong lắm. Mật tốt đấy, chú hai con mua tận chỗ người ta nuôi ong, đảm bảo là nguyên chất không có hàng giả đâu. Bà vẫn uống mà, bà nhỉ." Thụy Linh vừa xới cơm cho nó vừa bảo: "Không ăn thịt thì ăn thêm cơm vào, đang tuổi lớn đừng nhịn quá con ạ."

"Đi về mua ít đồ ăn khuya này, ăn không con?" Chu Cương xách cái túi nilon vào phòng, hỏi nó.

Nhưng hôm nay chưa mọc mụn không có nghĩa là có thể chủ quan. Ngải Đông Đông bắt đầu tháng ngày trường kì kháng mụn đầy gian khổ.

Sáng hôm sau ngủ dậy việc đầu tiên Ngải Đông Đông làm là soi gương.

"Muốn đẹp thì phải chịu khổ bé ạ. Vì sắc đẹp và thanh xuân, đắng một tí xá gì!" nói rồi Ngải Đông Đông bịt mũi, tu cạn bát thuốc. Chu Cương cũng đứng cạnh nhìn nó uống rồi cười phá lên, Ngải Đông Đông lừ mắt với gã, Chu Cương còn trêu nó: "Mày uống thuốc thay cơm rồi đấy."

"Nước biển không truyền bừa được đâu con, bà thấy uống thuốc Bắc như lời ông lang là đúng đấy. Bài thuốc các cụ nghiên cứu bao nhiêu đời cơ mà. Thuốc Tây nhanh nhưng mà hại người lắm, thời này dân mình chú ý ăn uống lành mạnh bồi bổ sức khỏe rồi đấy thôi?"

Đồ ăn cay, nó nhịn, đồ ăn mỡ màng, nó nhịn, đồ ăn bỏ nhiều gia vị, nó càng nhịn. Lúc này thì đến Thụy Linh cũng phải lo lắng bảo nó: "Con đang tuổi lớn mà ăn ít thế này lại chỉ toàn cơm với rau thì chịu làm sao được?"

Ngải Đông Đông không buồn quay lại, nó vừa dán mắt vào sách vừa đáp: "Không ăn."

"Bảo Chu Cương đưa con đi khám ông lang Lưu trong thị trấn xem nào. Hồi bằng con Chu Phóng nó cũng bị trứng cá, cũng ông lang ấy chữa khỏi đấy. Ông lang này giỏi lắm." bà Chu nói rồi nhìn mặt nó, lại hỏi: "Mà con bị mụn bao giờ bà có thấy đâu nhỉ?"

Xong bữa, Thụy Linh đi sắc thuốc cho Ngải Đông Đông, cái món thuốc Bắc đúng là đắng kinh khủng khiếp. Chu Đình đứng bên cạnh hóng hớt mà cũng phải bịt mũi bảo: "Anh Đông Đông ơi anh uống cái này thật á?"

Nhưng mà Ngải Đông Đông vẫn là đứa trần tục đam mê thịt thà cay nóng, ngày ngày phải nhìn người khác ăn uống tự do mà nó thèm ghê gớm. Ác nhất là Chu Cương, gã cứ nhăm nhăm trêu ngươi nó mới được.

May phước, bên mép không nảy thêm cái mụn nào cả.

"Dạo này con ăn không thấy ngon ấy, toàn phải ăn cố thím ạ."

Ngải Đông Đông cười gật đầu: "Bà nói phải ạ, con sẽ nghe lời bà."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...