Chương 39: 39
Nhưng gã tới muộn quá nên bỏ lỡ phân đoạn đặc sắc, gã cứ tưởng Chu Cương sẽ ngủ muộn như mọi khi nào ngờ lúc mò đến thì Chu Cương và Ngải Đông Đông đã ngủ béng rồi. Gã đứng ngoài cửa nhìn vào thấy bên trong tối om, lòng gã cũng u ám.
Trịnh Dung nghiến răng tức tối, gã nghĩ hay là lúc đó gã đến không nghe thấy gì là vì thằng oắt Ngải Đông Đông một nắm một mớ bị Chu Cương đụ ngất xỉu rồi?
Ngải Đông Đông gật đầu, ngó ánh mặt trời chiếu vào phòng, Chu Cương bảo: "Ngủ nướng cũng ghê thật."
Trên đường đi gã tự an ủi mình rằng Chu Cương sức lực dồi dào như thế nếu thịt Ngải Đông Đông thật thì làm sao im nhanh thế được? Im như thế tức là không có gì xảy ra hết, có khi Chu Cương thấy Ngải Đông Đông ít tuổi quá nên không hứng được cũng nên.
Mẹ kiếp!
Đứng ngoài đó cả buổi mà không nghe ngóng được gì, thà nghe được gã còn đỡ khó chịu, ít ra còn biết tình hình đằng đây không nghe không thấy thế là gã bắt đầu tưởng tượng, đầu óc gã rối ren rấm rứt. Gã thẫn thờ đứng tựa vào tường hơn nửa tiếng rồi mới lếch thếch bỏ về.
Đổi lại là gã mà được lên giường với Chu Cương thì có phải vật nài cả đêm gã cũng phải cho được Chu Cương vào tròng.
"Dậy rồi à?"
Thằng oắt lẳng lơ Ngải Đông Đông chỉ thiếu nước nhảy thoát y trước mặt Chu Cương nữa thôi, cơ hội tốt thế này đời nào nó không vồ lấy?
So với Khải Tử thì Trịnh Dung có cái lợi là được tự do đi lại, nhân lúc đổi ca ban đêm gã đi rình lén.
Tự ru vỗ mình một hồi gã dần chìm vào giấc ngủ, trong cơn mơ gã như trông thấy cái bộ dạng đĩ thõa ngút trời của Ngải Đông Đông, thế là gã điên người vùng dậy!
Tâm trạng của Khải Tử khá là phức tạp, gã vẫn rất tin tưởng Ngải Đông Đông, gã cho rằng tuy Ngải Đông Đông trông xinh trai quyến rũ nhưng nó thẳng 100%, hơn nữa nó chưa có nhận thức đầy đủ về tính dục nên gã không hề tị nạnh với nó, dù có thấy khó chịu một chút. Chưa kể gã nghĩ có Ngải Đông Đông chầu chực bên cạnh Chu Cương tự dưng gã lại chiếm ưu thế hơn hẳn Trịnh Dung. Ngải Đông Đông vừa có thể tạo cơ hội cho gã lại vừa ngăn cản được Trịnh Dung tiếp cận. Gã càng gần, Trịnh Dung càng xa, thế là gã sướng.
Đêm nay với một vài người khác thì không thơ mộng như thế, người khác ở đây là Trịnh Dung, là Khải Tử, là những gã "thụ" hoặc "công" nào đó vẫn thèm thuồng Chu Cương hoặc Ngải Đông Đông bấy lâu.
Nhưng đồng thời gã cũng hy vọng Ngải Đông Đông vẫn là đứa quái thai kỳ dị ngày trước, khi ấy đàn ông nhìn nó chỉ vì nó dị dạng chứ đâu như bây giờ, ai ai cũng tấm tắc khen nó đẹp. Dù sùng bái Chu Cương nhưng gã thừa biết Chu Cương rất thoáng, một khi đã thích thì chấm mút sờ sẩm là chuyện phút mốt thôi.
Mặc kệ Trịnh Dung và Khải Tử trằn trọc, Ngải Đông Đông vẫn ngủ ngon lành đến sáng, còn nằm mơ một giấc mơ cực kỳ hạ lưu làm nó mở mắt ra mà miệng còn cười tủm tỉm. Nó ngóc đầu dậy, thấy Chu Cương đang ngồi bên giường đọc báo.
Bình luận