Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 48: 48

Ngải Đông Đông vội bật dậy, hỏi: "Ba nuôi, ba về rồi ạ."

Nói đoạn Ngải Đông Đông đặt chậu xuống sàn, Chu Cương cởi giày nhúng chân vào chậu, Ngải Đông Đông ngồi cạnh nhìn nhìn một lúc rồi đột nhiên nó xắn tay áo lên: "Để con rửa chân cho ba."

Chu Cương ra ngoài một chuyến đến tối mới trở lại, Ngải Đông Đông ngủ rồi mới loáng thoáng nghe tiếng động, nó mở mắt thì thấy Chu Cương vào.

Lúc này Ngải Đông Đông cảm giác như mình đang ngồi trên tàu lượn, lúc vút lên trời, lúc thì rơi tòm xuống đất.

Im lặng cúi đầu một lúc nó quay sang bảo Khải Tử: "Em nghe nó bảo Chu Cương sắp ra tù rồi."

"Tưởng gì hóa ra là cái chuyện rõ mười mươi." Ngải Đông Đông hắng giọng, "Mày chỉ toi công thôi, ba nuôi tao ra chẳng lẽ lại không dẫn tao theo? Mày không thấy giờ bọn tao thân nhau thế nào à?"

Trịnh Dung tái mặt, gượng cười nhạt: "Được, thế thì chờ xem."

Khải Tử lập tức ngừng tay, sửng sốt nhìn nó. Thấy Khải Tử như thế Ngải Đông Đông như tìm được người tri kỉ, nó rầu rĩ bảo: "Không biết nó nói có thật không nữa, nhưng đúng là Chu Cương ra ngoài từ đêm qua chưa quay lại."

Ngải Đông Đông thờ ơ làm, đáp: "Không ạ."

Nói rồi Ngải Đông Đông xốc chăn lên: "Ba vào đây đi, trong này ấm lắm."

"Tao còn hơn nửa năm nữa." Khải Tử đáp khan, "Mà cũng phải thôi, Chu Cương vào đây vốn là Triệu Đắc Ý làm trò cho sếp trên vui lòng thôi mà, giỏi lắm ảnh ở hai tháng, sớm muộn gì cũng phải ra chứ."

"Thôi người chú đang lạnh." Chu Cương xoa tay: "Mày ngủ trước đi, chú đi rửa chân rồi vào."

Chu Cương gật đầu, phủi tuyết trên người: "Chưa ngủ à?"

"À..." Ngải Đông Đông quay đầu nhìn ra cửa sổ, một quản giáo trông sàn sàn như Trịnh Dung đang thò cổ vào quan sát trong xưởng. Nó cúi xuống, thầm lo cho tương lai của mình.

Thế là nó leo xuống giường định ngồi xổm xuống nhưng Chu Cương cản nó lại, nụ cười nở trên gương mặt mệt mỏi của gã: "Thôi, để tự chú rửa."

Nghe thế Ngải Đông Đông lập tức với áo khoác vào người rồi nhảy xuống giường, bảo: "Ba ngồi đây cho ấm, con đi múc nước cho."

"Không biết mấy giờ ba nuôi về nên con để cửa cho ba. Nước ấm vừa đây ba rửa chân đi."

Vì câu chuyện của Trịnh Dung mà cả ngày nó cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Khải Tử tưởng nó bị bắt nạt nên hỏi: "Trịnh Dung nói gì với mày thế, nó hăm dọa mày à?"

"Mới ngủ ạ. Ba có lạnh không?"

Rồi không đợi Chu Cương nói gì nó mò chậu rửa chân dưới gầm giường ra và ôm cái chậu chạy biến. Lúc này nhà tắm không còn ai, nước trong vòng đã lạnh ngắt, nó mở vòi ngồi đợi hồi lâu mới có nước nóng chảy ra. Lúc nó bưng chậu về thì Chu Cương đã nằm phưỡn trên giường, nghe tiếng chân nó gã ngồi dậy hỏi: "Sao mày ngủ không khóa cửa?"

Khải Tử nhếch môi, quay lại làm tiếp, Ngải Đông Đông nói: "Anh Khải này, bao giờ anh được ra?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...