Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 57: 57

Nó trở lại buồng giam, lúc này Chu Cương đã lên giường nằm, gã để gạt tàn trên giường vừa búng tàn thuốc vừa trầm ngâm suy nghĩ, chẳng biết đang nghĩ gì. Nó xoa xoa tay rồi gọi "Ba nuôi."

"Đời nào, con đang hỏi ba có bị mê chân không..."

"Yên."

"Rửa rồi, mày rửa đi."

"Đưa đây xem nào." Chu Cương đột nhiên ngồi dậy giật cái bấm móng trong tay nó. Ngải Đông Đông thoáng ngạc nhiên rồi sướng rơn ngay lập tức, nó hí hửng bò vào trong giường nằm phưỡn ra trông rất thỏa mãn: "Ngại quá đi, ai lại bắt ba nuôi cắt móng chân cho con."

"Con có bị hôi chân đâu, với lại con vừa rửa chân mà." nói rồi nó vểnh ngón chân lên ngó ngoáy: "Hồi trước con xem sách hình như có một ông gì nổi tiếng phết... Hồ Thích hay Trần Độc Tú gì ấy... ổng có tật mê chân nha, nhất là chân bó của con gái ấy, ổng thích bưng cái chân trong tay xong rồi hôn luôn."

"Trong ngăn kéo ấy."

Thấy nó vừa nói vừa cười Chu Cương vỗ vỗ đùi mình, nó vội gác chân lên đó. Lúc Chu Cương cầm bàn chân nó nó còn buồn buồn giật lại một tí.

"Nhưng mà buồn..." nó cười tình với Chu Cương nhưng thấy mặt gã nghiêm nghiêm nó lại vội nín: "Con không cố tình mà, buồn thật đấy."

"Con sang nói chuyện với anh Khải một tí." nó ngồi xuống cạnh giường vừa cởi giày vừa hỏi: "Ba rửa chân chưa, con đi lấy nước nóng nhé."

Ngải Đông Đông vẩy chân cho bớt nước rồi leo sang giường, bò đến cạnh tủ lấy bấm móng tay. Nó ngồi ở mép giường cắt móng chân. Chu Cương nhìn nó một lúc rồi sốt ruột bảo: "Mày không biết cắt à?"

Nói xong Chu Cương dụi điếu thuốc rồi cầm gạt tàn bỏ lên cái bàn cạnh giường, đoạn gã ngả người ra gối, nhìn nó.

Chu Cương ngẩng lên hỏi nó: "Về rồi à?"

Ngải Đông Đông cầm chậu đi lấy nước nóng về, nó ngồi trên ghế bắt đầu rửa chân, đang kỳ cọ thì nó phát hiện ra Chu Cương vẫn nhìn nó nãy giờ. Mới đầu Ngải Đông Đông làm bộ không để ý, nó bặm môi cúi xuống thấp hơn để tránh ánh mắt gã nhưng một lát sau nó vẫn cảm giác được luồng mắt Chu Cương dán vào người mình.

Ngải Đông Đông nhìn theo bóng Trịnh Dung đứng ngoài trời qua ô cửa sổ, nó thở dài vừa thấy thỏa mãn lại như vừa có phần nào thương cảm. Nó nghĩ nếu nó là Trịnh Dung chắc cũng chẳng khá khẩm hơn gì, tình yêu đơn phương tuyệt vọng luôn đẩy người ta đến con đường cực đoan lệch lạc, riêng chuyện này thì nó hiểu rõ lắm.

Đột nhiên Chu Cương dí mũi xuống chân nó, hít hít: "Ờ được, không bị hôi."

"Con chỉ sợ cắt phải thịt thôi."

"Muốn chú hôn chân mày à?"

Ngải Đông Đông cúi xuống nhìn chân mình, đáp: "Móng chân con dài quá rồi... ba có bấm móng tay không?"

Cuối cùng Ngải Đông Đông nhịn hết nổi, nó ngẩng lên ngượng nghịu hỏi Chu Cương: "Con rửa chân có gì mà ba nhìn? Nhìn hoài người ta ngượng."

"Ngón chân mày cũng đẹp nhỉ, trắng thế."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...