Chương 38: 38
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
"Cảm ơn," tôi lẩm bẩm, Nico nhoẻn miệng cười trong khi nhẹ nhàng bóc lớp băng khỏi má tôi sau khi đã được vài phút. Véo lên cằm tôi, anh dịu dàng quay đầu tôi sang một bên rồi đưa ngón trỏ lướt dọc theo vết bàn tay đỏ chót trên mặt tôi.
"Nghe như anh biết do kinh nghiệm bản thân ấy," tôi trêu chọc, vui vẻ lên khi thấy vẻ mặt lo lắng của Nico biến mất do câu nói của tôi.
Tôi ngồi phịch xuống ghế phụ xe Nico, không ngừng gõ ngón tay vào mép cửa trong khi đợi Nico quay lại. Dáng người cao lớn của anh sớm ló dạng sau cánh cửa trượt của siêu thị, kẹp dưới tay là một túi đậu đông lạnh. Tiến vào, anh nhanh chóng áp nó vào bên má đang đỏ rát của tôi. Cánh tay còn lại thì vòng sang, anh ấy đẩy đi vài sợi tóc lưa thưa trên mặt tôi, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve lên bàn tay của tôi đang giữ lấy túi đông lạnh trên mặt.
"Giờ đã trông bớt đi 'tôi bị tát bởi một con đĩ điên giận dữ' và trông hơn 'tôi bị tát bởi một con đĩ' rồi," Nico nói, khiến tôi khẽ cười khẩy.
"Nếu như em từng bị đấm vào mặt, thì anh có thể nói cho em biết nó có cảm giác thế nào đấy," Nico nói, đôi mắt sáng lên. "Anh nhớ có ai đó đã đấm mình ở ngay đây này..." Nico dùng ngón tay chọc vào góc hàm của mình, khiến tôi đỏ bừng mặt.
Sớm hơn ý muốn của bản thân, tôi bất giác nhận ra xe đã được đỗ trước nhà mình, không muốn đi vào cho lắm. Nico nhận thấy sự không sẵn lòng của tôi, và chỉ cười thầm. Chỗ đậu tôi áp lên mặt đã trở nên ấm áp từ lâu, Nico lấy chúng khỏi tay tôi, ném đại chúng lên chỗ bảng điều khiển trước rồi nắm lấy mặt tôi. Anh trao cho tôi một nụ hôn nhẹ nhàng, kéo dài, thì thầm rằng ảnh cũng sẽ nhớ tôi, dù cho tôi chưa bao giờ nói ra lời những câu từ ấy. Bĩu môi một chút khi anh buông tay tôi ra, Nico chỉ đảo mắt rồi đưa cho tôi ba lô từ băng ghế sau, sau đó đưa cho tôi bịch đậu mềm nhũn.
"Vết đỏ đã giảm bớt nhưng có thể hơi đau trong một khoảng," Nico nói với giọng nghe trông hơi có lỗi khi nhìn thấy vết hồng dịu trên má tôi.
Bình luận