Chương 44: 44
Cổ họng vốn đã khép lại của tôi nới lỏng ra khi cảm giác tội lỗi bơi lội trong bụng tôi như những con nòng nọc sắp biến thành ếch, lớn lên và nhiều hơn cho đến khi chúng bục thoát ra. Tôi vốn đã chật vật trong phòng hiệu trưởng Myers, không thể đưa cái tôi thảm hại ra để bênh vực Nico, ngay cả khi anh đã bảo vệ tôi hết lần này đến lần khác.
Nén lại cảm giác tội lỗi, tôi nhìn mẹ, với đôi mắt cương nghị.
"Mẹ có thể nhìn ra anh ấy gây ảnh hưởng xấu sao?" Tôi lặp lại, gi�
Anh đã cho tôi thật nhiều, và tôi đã trả lại những gì cho anh? Bị đuổi đi và mang tiếng xấu. "Nico không phải như vậy, mẹ ạ. Đừng nói về anh ấy như vậy khi mẹ thậm chí còn không biết tên của anh ấy," tôi nói, giọng nói cắn rứt. Mẹ ngạc nhiên lùi lại một bước, giật mình vì sự bén nhọn trong giọng nói của tôi. Sự sốc của bà nhanh chóng biến thành đau khổ, nước mắt giàn giụa. Mọi người đều nói những điều tương tự về anh ấy, người con trai mà tôi yêu. Họ không biết anh ấy thực sự ra sao, mọi hành động tưởng như nổi loạn đều có lý do cả. Việc trốn học của anh ấy bắt nguồn từ bởi phải làm việc vất vả, những đêm muộn rót rượu và sửa xe vào buổi sớm. Họ không biết rằng sau mỗi cú đấm là một cái ôm dịu dàng, một cái vòng tay che chở, an ủi, như chính Nico. Họ chỉ nhìn xoáy vào những hình xăm ấy, không bao giờ xa hơn. "Do thằng nhóc kia có đúng không?" Mẹ nói, đi qua đi lại quanh tiền sảnh, hai tay đan vào nhau. "Nó không phải là cái đứa mà Jamie đã nói với mẹ đó chứ? Cái thằng ở sân bowling? Con bé nói nó có hình xăm, và cả cái khuyên môi kinh khủng đó nữa. Chắc phải là nó rồi. Có phải nó là lý do mấy nay con lại cư xử như vậy không? Wes, sao con lại giao du với một đứa như nó?" "Wesley, con không được nói với mẹ như vậy," mẹ thì thầm, nắm chặt lấy bắp tay tôi. "Wes, thế này không giống con chút nào. Nó đang bắt nạt con sao? Tống tiền con? Wesley, con có thể nói cho mẹ hay. Mẹ có thể nhìn ra thằng nhóc đó gây ảnh hưởng xấu, chỉ cần nhìn vào nó-"
"Không đời nào anh lại có thể là bạn của kẻ như vậy."
Bình luận