Chương 46: 46
Âm thanh phát ra vì ngạc nhiên của tôi bị chắn nghẹn bởi lồng ngực của anh, cánh tay của anh ấy đồng thời vòng qua người tôi để kéo tôi lại gần hơn. Đôi môi đặt lên đầu tôi, Nico thở ra một hơi ngái ngủ.
"Lại suy nghĩ về chuyện đó à?"
"Em thức bao lâu rồi?" Nico hỏi, hơi bị khó nghe qua tiếng làu bàu buồn ngủ của mình. Tôi thầm bật cười vì xấu hổ, vòng tay qua ôm lấy eo anh. Vùi mặt vào trong cái ôm của anh, tôi lắc đầu.
"Khó mà không," tôi nói, hắng giọng khi giọng tôi bị khàn khàn thấy rõ.
Trong khoảng trên dưới một tiếng đồng hồ, tôi chỉ giữ nguyên tư thế này, muốn cảm nhận nhiều hơn làn da của anh trên da mình, nhưng cũng không muốn gây đánh thức anh ấy. Mãi cho đến khi nơi anh phát ra một tiếng lầm bầm, cổ họng thô ráp, cả người anh lăn qua đối mặt với tôi.
Không giống như... ba?
Cái quạt trên đầu tôi quay mòng mòng một cách uể oải, hắt những đường ánh trắng lên trần nhà. Căn nhà của Nico thật tĩnh lặng, tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của Nico. Trong khi mọi thứ được chứa đựng trong bốn bức tường của căn phòng anh ấy đều bình lặng, thì chỉ có một mình tôi đang trong một cơn bão cảm xúc, tâm trí tôi không thể đẩy những gì đã xảy ra trước đó ra khỏi tâm trí.
"Wes không có giống như ba," Jamie nói.
Những lời của Jamie đập mạnh vào thành hộp sọ tôi, não tôi trở nên hỗn độn khi đang cố gắng lý giải được những gì nó vừa nghe. Không giống như ba? Giống như ba? Khác nhau? Jamie không nói thẳng ra điều đó, nhưng nó thật rõ ràng những gì chị đang ám chỉ. Ba không chỉ ngoại tình mẹ với một ai đó. Ông ấy còn ngoại tình với một người đàn ông. Tâm trí tôi quay cuồng với ý nghĩ ấy, bộ não hoàn toàn trở nên hỗn loạn.
"Không lâu lắm," tôi nói, Nico khịt mũii ra điều không tin. Bỏ qua lời dối của tôi, Nico lại cất lời trên đỉnh đầu tôi lần nữa, tay trái của anh đưa lên xuống lưng tôi một cách vẩn vơ.
m vi rút, cậu chàng mi�
Bình luận