Chương 19: " Ghen ghét dữ dội "
Xán Liệt lắc đầu, ở trên tay lão viết:
Trần tổng quản thở dài, Tứ phu nhân chanh chua lão cũng không phải chưa thấy qua, Vương gia đến nay đối với nàng vẫn là sủng ái, Xán Liệt sống chưa chắc đã an ổn.
CHƯƠNG 19 __ Ghen ghét dữ dội
Xem bọn họ hai người ôm chặt nhau, một bộ dáng vui sướng vì cuối cùng cũng nhìn thấy đối phương, Lí Gia Hằng ngực như có lửa nóng thiêu đốt.
Mà khi hắn đuổi đến nơi, liền chứng kiến Xán Nhi cùng một gã hạ nhân gắt gao đứng ôm nhau.
Xán Liệt vừa nhìn thấy lão tổng quản, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, vội buông bạch điêu trong lòng ra rồi chạy nhanh tới trước mặt Trần tổng quản, ôm lấy lão.
Ta tốt lắm, chỉ là rất nhớ các ngươi.
Trần tổng quản đi rồi, Xán Liệt lại nghĩ tới Mẫn Hạo, bắt đầu tính toán từ Vĩnh Hàm Các đi đến chỗ ở của hạ nhân tìm hắn.
Xán Liệt viết:
Rất nhiều người hướng Xán Liệt hành l�
“Tất cả mọi người đều rất khoẻ, Mẫn Hạo tiểu tử đó còn nhắc tới ngươi mãi.”
Đã lâu không có nhìn thấy người quen trước kia, trừ bỏ những người được phê chuẩn, người khác ai cũng không được phép tùy tiện đi vào Vĩnh Hàm Các. Vậy nên vừa thấy Trần tổng quản, Xán Liệt liền giống như là được gặp mặt thân nhân đã xa cách lâu ngày vậy.
Nói đến Mẫn Hạo, Trần tổng quản thật đúng là có điểm đau đầu, tiểu tử ngốc kia là đã có ý với Xán Liệt, còn mãi không chịu buông tay.
Ở trong đình viện tìm tòi hồi lâu, rất nhiều hạ nhân đã thấy Xán Liệt, trong mắt đều là ánh nhìn khác thường, tất cả mọi người đều biết nó là từ một nô tài trong phút chốc biến thành nam sủng của Vương gia, hơn nữa còn cực kỳ được sủng ái.
Bọn họ, không phải là đã không còn coi mình là bằng hữu nữa chứ...... Xán Liệt trong lòng rất khó chịu.
Vương gia chưa từng có hạn chế tự do của Xán Liệt, chỉ là nó không dám ra ngoài, sợ đụng phải mấy phu nhân của Lí Gia Hằng mà xấu hổ, cho nên bình thường Xán Liệt đều không có đi ra Vĩnh Hàm Các.
“Không có việc gì, Tứ phu nhân không tìm hắn gây phiền toái, hắn hiện tại tốt lắm, chính là thường xuyên hỏi ngươi. Tiểu tử đó, ta thấy hắn đối với cha mẹ cũng chưa chắc đã quan tâm như vậy, cả ngày đều hỏi ta ngươi có ổn không.”
, thái độ cung kính mà khiêm tốn, nhưng lại làm cho Xán Liệt phi thường không thoải mái, những người từng cùng nhau ăn cơm, cùng nhau quét tước, hiện tại lại cách nó thật xa.
Mẫn Hạo vừa quay đầu lại, lập tức cả người ngây ngẩn, rồi trong nháy mắt liền ôm chầm lấy Xán Liệt.
Sao có thể như vậy?! Xán Nhi của hắn trong lòng sao có thể có một nam nhân khác?!
Kết quả đi tìm thì phát hiện Xán Nhi không có trong phòng, Thu Đào nói cho hắn Xán Nhi đã đi đình viện. Hắn không hiểu tại sao Xán Nhi luôn luôn không ra khỏi Vĩnh Hàm Các lại đột nhiên đi đình viện như vậy, cho nên liền vội vàng chạy đến đình viện.
“Công tử, tổng quản đại nhân tới .” Thu Đào mới vừa nói xong, Trần tổng quản liền bước vào.
Nhưng mà Xán Liệt đơn thuần làm sao hiểu được Mẫn Hạo là tâm tư gì đối với mình a.
Kết quả buổi chiều, Xán Liệt không cho Thu Đào theo, liền một mình đi ra ngoài.
Nguyên lai Xán Nhi thích tên hạ nhân này...... Chẳng trách tối qua Xán Nhi không cam lòng nguyện ý dùng miệng vì hắn làm loại sự tình đó, nguyên lai là trong lòng nó đã có người khác.
“Ai, tóm lại ngươi phải nhớ kỹ những lời ta nói với ngươi lúc trước, không có kỳ vọng mới không có thất vọng.”
Cuối cùng cũng thấy được Mẫn Hạo đang dọn dẹp ở một góc vườn, Xán Liệt bước nhanh tới, vỗ nhẹ vào lưng Mẫn Hạo.
“Xán Liệt, Trần gia gia đến thăm ngươi !” Trần tổng quản từ ái tươi cười.
Ta cũng nhớ Mẫn Hạo ca, hắn không có chuyện gì chứ?
Xa xa xuất hiện một bóng người.
Trước khi đi còn căn dặn Xán Liệt rất nhiều là phải tự chiếu cố mình, ngàn vạn lần đừng để bản thân phải chịu ủy khuất.
Xán Liệt làm như hiểu được mà cười cười, kéo tay Trần tổng quản để lão ngồi xuống.
“Tốt lắm tốt lắm, Trần gia gia biết ngươi nhớ ta, trong khoảng thời gian này có khỏe không? Có chịu ủy khuất gì hay không?” Trần tổng quản đem Xán Liệt nhìn từ đầu đến cuối, giống như là xem nó có bị mất sợi tóc nào hay không.
Lí Gia Hằng đứng ở nơi đó lạnh lùng nhìn một màn đó, trong lòng giống bị ai hung hăng đánh phải, từ nhỏ tới giờ hắn chưa bao giờ phải trải qua loại cảm giác này.
Trần tổng quản ở lại không được bao lâu, liền bởi vì có chuyện quan trọng mà ly khai.
Xán Liệt vừa nghe Trần tổng quản nói như thế, lập tức lại nhớ đến Mẫn Hạo, cái người trước kia luôn bảo hộ mình, yêu quý mình.
“Xán Liệt! Ngươi cuối cùng đã trở lại, ta cuối cùng cũng gặp được ngươi! Ta nhớ ngươi muốn chết a!”
Từ sáng đến trưa hắn đều ở trong triều xử lý công chuyện quan trọng, buổi chiều vừa được nhàn rỗi đã nghĩ ngay đến việc đi xem Xán Nhi.
Trong lòng buồn đau không chịu nổi, dung nhan tuấn mỹ của Lí Gia Hằng xuất hiện một tia vặn vẹo, năm ngón tay siết lại chặt đến nỗi còn có thể nghe được âm thanh của các khớp xương…
Bình luận